Chỉ cần bên nhau là hạnh phúc

Mẹ và bé
Rate this post

Suốt 47 năm, anh chưa từng nói 3 từ “Anh yêu em” nhưng tình cảm và sự trân trọng của anh dành cho vợ được thể hiện trong từng hành động khiến nhiều người xúc động.

Wang Zongjun sinh ra trong một gia đình nông dân ở Sơn Đông, Trung Quốc.

Vì quá già nên ông vẫn chưa lấy được vợ. Năm 37 tuổi, Tống Quân được một người trong làng giới thiệu với một cô gái làng bên. Cô ấy có một nhân vật tốt nhưng đôi chân của cô ấy bị bệnh và cô ấy không thể đi lại.

Vương Tông Quân cho rằng bản thân nhà nghèo lại lớn tuổi nên không dám kén chọn. Anh quyết định theo bà mối đến nhà gái.

Vừa bước vào nhà, Tống Quân đã nhìn thấy Trần Thục Mỹ – một cô gái đang ngồi trên giường. Do bị liệt hai chân nên Thục My chỉ biết ngồi một chỗ, cúi đầu chào.

Nụ cười nhân hậu, cách nói chuyện lễ phép và duyên dáng của cô gái đã khiến Tống Quân phải lòng ngay từ lần gặp đầu tiên.

Khi biết Thục Mỹ sinh ra khỏe mạnh, năm 15 tuổi bị bệnh đến liệt hoàn toàn, Tống Quân càng thương cảm.

Anh hiểu Thục My phải chịu rất nhiều áp lực trước những gì đã xảy ra. Tuy nhiên, trên gương mặt cô gái trẻ không hề có nét bi quan. Thuc My rất mạnh mẽ và muốn sống. Sự thẳng thắn và lạc quan của Thục Mỹ đã truyền cảm hứng cho Tống Quân và sưởi ấm trái tim cô đơn bấy lâu của anh. Vì vậy, Tống Quân quyết tâm lấy người con gái này về làm vợ.

Sự tận tâm của Tống Quân dành cho vợ khiến nhiều người ngưỡng mộ.

Trong ngày cưới, vì quá nghèo, Tống Quân chỉ có thể đưa cho vợ 20 tệ (khoảng 70.000 đồng) làm của hồi môn rồi dùng xe đẩy đưa Thục Mỹ đi hơn 10 dặm về nhà tranh.

Thời điểm Thục Mỹ bước qua ngưỡng cửa nhà, Vương Tông Quân thầm nguyện sẽ chăm sóc và đối xử tốt với cô trong suốt quãng đời còn lại.

Kể từ đó, ngày nào Tống Quân cũng dậy sớm, nấu bữa sáng, sau đó nhẹ nhàng đánh thức vợ dậy, đút cho cô từng thìa thức ăn. Vợ ăn xong thì anh ăn cơm.

Lương của Vương Tông Quân vốn đã ít ỏi nay lại thêm mồm ăn, nhưng chưa bao giờ anh ta than thở. Khi vợ tỏ ra mặc cảm vì không thể giúp đỡ chồng, Tống Quân luôn nói: “Cuộc sống vất vả cũng không sao, chỉ cần anh ở đây là em vui rồi”.

Một số người chế nhạo Wang Zongjun là ngu ngốc khi kết hôn với một người đàn ông bại liệt, nhưng anh ta không bao giờ để ý đến những lời đàm tiếu.

Tống Quân luôn nói rằng anh may mắn khi lấy được vợ. Chính vợ là người khiến anh cảm nhận được sự ấm áp và vững chắc của tổ ấm. Dù vợ anh bị tàn tật nhưng cô ấy đã mang lại cho anh niềm hy vọng và động lực để sống.

Trái ngọt của tình yêu đó là cặp đôi đã sinh được hai cậu con trai kháu khỉnh, khỏe mạnh.

Vương Tông Quân luôn dạy con sống có đạo đức và trách nhiệm. Bây giờ hai người con trai đã lập gia đình và rất hiếu thảo với cha mẹ.

Khi vợ chồng Vương Tông Quân đã là ông bà ngoại ở tuổi 80, người con trai lớn đón cha mẹ về ở cùng để tiện bề chăm sóc. Ở nhà trai, nhiều khi Tống Quân còn lén đút đồ ăn ngon cho vợ như chăm một đứa trẻ.

Vài năm trước, việc Vương Tông Quân yêu vợ được báo chí đưa tin. Sau đó, đình Tống Quân được tặng bức tranh 4 chữ “Vinh quy bái tổ”.

Bây giờ ở tuổi 84, Vương Tông Quân vẫn thường ngồi trước cửa nhà tắm nắng, thỉnh thoảng lại nhìn lên bức tranh “Vinh quy bái tổ” treo trên tường, mỉm cười hạnh phúc.

Linh và Giang (Theo Sohu)

Leave a Reply

Your email address will not be published.