Cuộc sống thường nhật của bản xứ

Mẹ và bé
Rate this post

Xa trung tâm thành phố. Trước những khu nhà và khu nhà lán, người ta thu hút được socket đỏ trên hàng đợi. Người ta chơi với lũ trẻ.

Một khu nhà của người Ấn. Họ ùa ra cửa. New day start of family. Họ ngồi trên ghế băng, trên xếp hạng. Họ cứ ngồi thế. Chỉ thế.

Như than hồng rạng rỡ, như khí uất nặng, như mặt trời nóng chảy.

Tôi đi về phía chợ. Tiệm thu hút mở cho mấy nhà bồi bổ bếp. Dọc theo một cửa sổ may vá, phụ nữ ngồi xổm vá vá. Tôi chỉ thấy những đôi tay, những đôi tay tuyệt vời.

Trong cửa hàng màu đen và vàng của thầy lang người Hoa, ghế bành và bàn xoay giữ thế giới vuông vức và có thể nói – phong cách biểu tượng của họ. Hoa văn không chìm trong format. Hoa văn phù hợp với khoảng trống, hỗ trợ đóng vai trò hoặc cấp liên kết. Đó là những bông hoa hợp lại, không có hiện thực, cũng không có thần thánh. Nó gần với tinh thần trang trí gothic. Nhưng ở trang nữ, những món đồ nội thất tương tự được nạm xà cừ và thiết kế xoắn xuýt theo quy chuẩn ngoại ô Saint-Antoine xứ Bắc kỳ.

Nam kỳ ngao du: Cuộc sống thường nhật của bản xứ - ảnh 1

Kinh Tàu Hủ và Malabars cầu trong Chợ Lớn thập niên 1920 qua ống kính Léon Ropion

Tôi muốn thử một miếng trầu. Tôi sẽ thử. Có hai người phụ nữ bán hàng, một già, một trẻ em sau tấm trưng bày lá trầu, quả cau, lọ vôi và lọ màu hồng, một màu hồng tuyệt đẹp. Cô gái trẻ hơn lướt sóng cau trong lá trầu. Tôi hỏi cô hết bao nhiêu. Cô trả lời:

– Quà tặng… ông.

Tôi nhai. Đầu tiên nó có cây trồng, rồi đến vị trí. But tôi ra màu hồng. Not red color as them. Tôi phải thử lại mới được. Any color is not true. Tôi vẫn thấy trong lá nhai nát.

Sau cửa ô Clignancourt, tồi tàn tệ, biến mất. But under a bầu trời Viễn Đông. Ít gay gắt, ít thừa thãi. Chốn sầu não tối nhất. Dải đất hoang này, dải đất xanh xao này chỉ mọc đúng một cây cau giữa nhà tranh vách ngăn. Gà qué còm tìm kiếm ăn. Chó trụi lủi lông ngỗng ngoắng chẳng biết vì sao. Trẻ vây quanh một con bò kéo xe và cười, bởi vì con bò đang tiểu.

Xa hơn nữa, nhà tranh nối nhau chạy dọc một con mương đầy bùn. Một cây cầu nhỏ bắc qua mương. Trong bóng tối của những mái nhà tranh, tôi thấy bàn thờ tổ tiên và đôi khi, trên một chiếc áo dài trắng, một đường chân mày hay một cánh tay trần. Nét mày trong tranh Tàu.

\N

Xa nữa là dòng lớn, một con kinh. Những cây trồng từ bờ biển này qua bờ biển kia. Con kinh nhỏ xíu bung ra thành bàu cho hai chú ngựa lùn khu vực và một chiếc ghế neo đậu.

Đất đi màu hồng. Hai bên là cao. Mái tranh nào cũng nằm dưới bóng tối. Trẻ được đưa trên chiếc võng. Phụ nữ chơi đàn cò. Đi đến đâu tôi cũng nghe thấy tiếng đàn cò. Trước một tầng lầu, một thiếu phụ đang dạy cô con gái nhỏ ép đàn. Mọi tác động đều tuyệt đối lãnh đạm. Nhưng cái lãnh đạm của châu Âu thì sẽ có ý nghĩa, thây kệ, chán nản. Còn lại dưới lãnh đạm là phong cách chuẩn chỉ, phủ sóng, không tác động dư thừa.

Nụ hôn của người An Nam đầu tiên có thể làm ta kinh nhỏ. Một thiếu phụ ngay gần tôi đang hôn mê con nhỏ của nàng. Đôi môi không đánh dấu một cái thật, thật kêu mà để hỗ trợ chiếc mũi. Thế nên nó không phải là hôn nhân, mà là hôn thú.

Nam kỳ ngao du: Cuộc sống thường nhật của bản xứ - ảnh 2

Phố người Hoa, nay là đường Hồ Tùng Mậu, thập niên 1920

Tôi dừng chân trước khu vườn của một người Hoa. Trên những cây thân lớn mọc lên những cây bé xinh. Trên những tòa nhà non bộ đen mọc lên những cây xanh, bắc những cây cầu sứ và những hình ảnh nộm tí hon đủ kiểu dáng. Người Hoa mời tôi vào nhà. Ông ta mang ly thủy tinh ra và mời tôi một thức uống lạ, bia. Ông ta biết mười mươi từ tiếng Pháp, nói xối cả lên và không thể phát âm chữ r. Ông ta bán thịt. Ông ta cho tôi coi một tấm hình con người Pháp, chủ nhân cũ của ông ta.

(…) Một mình nàng Hoa nhẹ nước đi. Cô nàng mặc áo, quần dài là thợ dệt vải. Tóc nàng thắt bím, cổ tay đeo vòng ngọc trắng đục. Nàng đẹp. Tôi đã nhận trên những gương mặt xinh đẹp của người Hoa luôn có đường nét rõ ràng, thể hiện sự quyết tâm và toàn thành tích. Những gương mặt bảo vệ, đối lập với những lần nâng cao gương mặt người An Nam – thiếu cá tính, duyên dáng, buông tuồng.

Hai thùng nước ở đầu quang gánh. Cô nàng không có vẻ gì là nao núng. Gánh nặng cô ấy dài ra trong không gian. Cô ấy chẳng thể làm gì với gánh nặng. Giỏ, thúng hay nước treo trên đầu quang nhẹ dẻo dai. Nàng vẫn bước chân khoan thai đĩnh đạc. Cô ấy không cảm thấy chút sức lực nào. Một sự thăng bằng thanh tú. Ở đây, chúng tôi không dùng sức để mang vác, mà được phép thăng bằng, tôi sẽ gọi đó là vẻ đẹp yêu kiều.

Tôi quay lại dọc những căn nhà, trong tiếng đàn cò chưa tổ chức. Đoạn cuối giấc mơ trong rừng này, trước khi vào khu Clignancourt Vùng Viễn Đông, tôi thấy một kỹ nữ mặc áo dài tím ngắt ở một góc phố kỳ dị toàn bộ những màn xé nát. (còn tiếp)

Leave a Reply

Your email address will not be published.