Dạy con cách yêu thương để con có thể thể hiện điều đó với người khác

Mẹ và bé
Rate this post

Mình chia tay trước mà đau lòng lắm, tưởng thời gian sẽ chữa lành mọi thứ nhưng buồn quá, nhiều lúc khóc không kìm được.

Anh 29 tuổi, tôi 26 tuổi, quen nhau được gần ba năm và chia tay cách đây ba tháng. Anh là người Sài Gòn, hiền lành, khá thật thà, gia đình có điều kiện nhưng sống giản dị, không phô trương. Cha của bạn đang gặp một số vấn đề pháp lý. Tôi đến nhà anh ấy vài lần, gặp họ hàng của anh ấy, họ cũng thân thiện, chỉ cảm thấy hơi xa cách mẹ anh ấy.

Tôi quê ở miền Trung, gia đình bình thường, bố mẹ kiếm đủ ăn, lo cho hai chị em tôi ăn học tử tế, có công ăn việc làm. Lý do chúng tôi chia tay là do gia đình tôi không đồng ý vì khoảng cách, văn hóa khác nhau. Anh ấy đến nhà tôi một lần. Bố mẹ anh ấy nói anh ấy không giỏi giao tiếp, không biết lo lắng và chăm sóc người khác, bảo vệ quá mức, không giống như người ở quê. Bố mẹ sợ sau này em khổ. Bố tôi không nói nhiều, tôn trọng ý kiến ​​của con cái, nhưng lần này tôi thấy bố phản đối quyết liệt, muốn tôi chuyển đi nơi khác chỉ để không quen biết bố nữa.

>> Yêu người mới vẫn không quên được bạn trai cũ

Anh ấy khá tốt, chiều chuộng tôi. Đi chơi hay đi đâu anh ấy luôn chủ động sắp xếp, tôi không phải lo lắng. Ở cạnh anh, tôi cảm thấy được che chở, anh luôn dịu dàng. Anh cảm nhận được tình yêu của em, anh cũng muốn cưới em. Mối quan hệ của cả hai vẫn tốt đẹp, chỉ có điều đôi khi anh vô tâm, tôi phải nói thẳng ra mọi chuyện mới biết chứ không tâm lý và tế nhị. Một trong những lý do nữa khiến tôi quyết định dứt khoát chia tay là hai lần tôi đau ốm, anh ấy không chăm sóc tôi như mong muốn. Khi tôi nằm viện năm ngày vì sốt xuất huyết, anh chỉ vào hai lần để đút cháo, nói chuyện rồi về nhà, thay vì lo lắng chăm sóc tôi như người vợ tương lai của tôi.

Tôi sống ở Sài Gòn một mình, không người thân thích. Khi tôi bị bệnh, tôi rất mệt mỏi, bị ảo giác và rất sợ hãi. Tôi hỏi anh ấy có thể ở lại bệnh viện với tôi buổi tối không, anh ấy từ chối, tôi không biết tại sao. Lúc đó, tôi cảm thấy rất có lỗi với bản thân, và muốn chia tay ngay khi hết bệnh. Rồi tôi mềm lòng để nó qua đi. Một năm sau, khi tôi mắc bệnh Covid, anh ấy không quan tâm (tôi nhận sau Tết, khi dịch bệnh không còn căng thẳng như trước). Anh ấy bảo tôi qua nhà anh ấy, có phòng riêng, anh ấy sẽ chăm sóc tôi, tôi không chịu. Từ đó anh bỏ mặc tôi, ngày nào cũng nhắn vài câu bình thường như không có chuyện gì xảy ra.

Khi tôi khỏi bệnh, gặp anh nói hết suy nghĩ và đòi chia tay, anh nói giận tôi vì cho rằng tôi không cần và không muốn dựa dẫm vào anh. Nếu anh cứ để em yên vì điều đó thì thật không thể chấp nhận được. Giờ chia tay rồi em rất buồn, không biết có phải em khắt khe và khó tính quá không? Tôi vẫn còn yêu anh ấy nên không thể mở lòng với ai khác, không biết đến bao giờ mới có thể gạt anh ấy ra khỏi đầu.

>> Yêu người mới rồi mới biết có con với người yêu cũ

Tâm trạng của tôi trở nên tồi tệ hơn khi gần đây tôi đăng nhập vào trang cá nhân của anh ấy (anh ấy không đổi mật khẩu). Sau khi chia tay tôi không lâu, anh ấy đã bỏ chặn mối tình đầu của mình, xem thông tin của họ. Anh ta vào một ứng dụng hẹn hò và quen nhiều cô gái, không thể tán tỉnh người khác. Tôi thực sự sốc, cứ nghĩ chắc anh buồn và day dứt lắm, nhưng hóa ra anh đã quên tôi và coi tôi như chưa từng tồn tại. Lần cuối cùng tôi gặp anh ấy, anh ấy đã biết một ai đó, đi ra ngoài và quan tâm họ như cách anh ấy quan tâm đến bạn và hơn thế nữa. Tôi dạy anh cách yêu, cách quan tâm, rồi anh lại cho người khác, thật sự rất đau.

Tôi muốn viết câu chuyện này để đầu óc nhẹ nhõm hơn, tôi đã quyết định đúng hay sai? Có phải tôi đang quá nhạy cảm hay họ thực sự không yêu tôi nhiều như tôi nghĩ?

Quỳnh

Độc giả gọi đến số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) trong giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.

Leave a Reply

Your email address will not be published.