Giá như mẹ cho tôi cuộc sống tốt đẹp hơn …

Mẹ và bé
Rate this post

Giá như mẹ cho con cuộc sống tốt đẹp hơn ... - Ảnh 1.

Bà L bật khóc khi nhận được số tiền ít ỏi mà mọi người đóng góp để chia sẻ khó khăn – Ảnh: TUỆ MAI

Vì quá uất ức vì nghèo và quá đông con, một người mẹ trẻ đã giết chết đứa con mà mình sinh ra, còn một người mẹ thì sống mãi với bao ân hận, day dứt.

Tòa Gia đình và Người chưa thành niên TAND TP.HCM xét xử bị cáo Trần Thị Dung (27 tuổi) về tội giết người, nạn nhân là con ruột của Dung.

Mẹ và con gái

25 tuổi, Dũng có 5 người con với 5 người đàn ông khác nhau, đứa lớn nhất 8 tuổi, đứa nhỏ nhất 2 tuổi. Các con của chị Dung không có bố, vì khi chị Dung có bầu thì người tình của chị cũng bỏ đi.

Không còn việc làm, không nơi nương tựa, chị Dung đưa con về quê ngoại Thừa Thiên Huế sống với bố mẹ đẻ. Nhưng bố mẹ Dũng nghèo, bố Dũng làm nghề chài lưới, mẹ ở nhà làm gì cũng được.

Bố mẹ Dung cũng vất vả nuôi 4 chị em Dung nhưng chỉ có 2 chị em được đi học tiểu học. Khó khăn quá, năm 2020 chị Dung gửi 3 đứa con về cho bố mẹ nuôi rồi bồng bế 3 đứa con gái. tuổi còn con trai út 2 tuổi lên TP.HCM ăn xin, bán vé số kiếm sống qua ngày.

Sáng hôm đó, chị Dung dậy sớm nấu cháo cho hai con. 6h20, con gái tỉnh dậy. Dũng cho bé đi vệ sinh rồi về nấu cơm. Quay lại, thấy con bẩn thỉu, tức giận, Dũng đã bế ngược lên trên.

Dũng không nhớ mình đã đánh con gái bao nhiêu lần, khi tỉnh lại thì cô bé đã bất tỉnh rồi. Chị Dung vội ôm con chạy ra đường nhờ người đưa vào bệnh viện cấp cứu.

Tôi – bé C. (3 tuổi) – cũng là kết quả của một mối tình chóng vánh ấy. Từ khi sinh ra, C. chỉ có mẹ. Sáng hôm đó, như bao ngày bình thường khác, C. dậy và được mẹ dẫn vào nhà vệ sinh. Trong cơn buồn ngủ, C. không may làm bẩn quần áo.

Lúc này, người mẹ đi vào, thấy bé C., mẹ cháu bé rất tức giận, đánh vào tay và ký vào đầu bé C. C. khóc nức nở nhưng bị mẹ đẩy vào phòng, lật ngửa ngã xuống sàn nhà. C. khóc thét lên nhưng cơn thịnh nộ của mẹ vẫn chưa nguôi ngoai.

Mẹ lại tát vào mặt, vào đầu và vào lưng tôi. Mỗi lần bị đánh, mẹ tôi lại gào lên “chết đi, chết đi”. Tôi chạy đến ôm mẹ, nhưng mẹ đã đẩy tôi ra. Rồi chị ngất đi, đau đớn và sợ hãi … Bé C. biến thành thiên thần bay đi mất, mẹ bé phải hầu tòa.

Bực bội, ngột ngạt

Đứng trước bục báo cáo là một cô gái trẻ, chiếc áo sơ mi màu xanh đậm tương phản với làn da trắng ngần của cô ấy. Đôi mắt Dũng cụp xuống khi nghe đại diện viện kiểm sát kể lại hành vi dã man của chính mình đối với con gái ruột của mình.

Cuộc đời vui buồn của Dũng được kết nối qua những câu hỏi và câu trả lời. Năm 8 tuổi mở trường gần nhà, mẹ bị cáo cũng có ý định cho bị cáo đi học nhưng không có tiền đóng học phí nên bị cáo không biết chữ. 17 tuổi, bị cáo đi phượt và lần lượt có 5 người con, trong đó có C..

Tội nghiệp, nhiều đứa trẻ, có lần Dũng buồn tìm đến ma túy nhưng không nghiện. Thu nhập từ việc bán vé số không đủ để hai mẹ con xoay xở. Vòng luẩn quẩn, bực bội cứ lặp đi lặp lại cho đến khi có điều gì đó xảy ra.

Không giấu được nỗi buồn, nữ chủ tọa hỏi: “Bị cáo nói mình hại con, sao khi còn nhỏ mà đánh con dã man như vậy?”. Dũng thều thào: “Bị cáo chưa đánh tôi bao giờ.

Hôm đó, bị cáo bực bội trong người, vừa buồn vừa lo vì không có tiền gửi về cho con ở quê. Bị cáo cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy vào thời điểm đó ”. “Bị cáo có biết việc đánh vào đầu C. là nguy hiểm và có thể gây chấn thương sọ não không?”. “Bị cáo tức quá. .. bị cáo không nghĩ là mình chết… bị cáo sai rồi ”.

Nghịch cảnh của bị cáo và nạn nhân khiến không khí phiên tòa ngột ngạt. Quay sang bị cáo, hội thẩm hướng dẫn:

“Bây giờ bị cáo nhận ra thì đã quá muộn. Đứa trẻ sinh ra phải có quyền sống, quyền được cha mẹ chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục chứ không phải chỉ sinh ra con mới có quyền giết.” . Hành vi này không chỉ là sai mà còn là xấu xa. Tất cả các bà mẹ khi có lỗi đều đổ lỗi cho tâm lý để biện minh cho việc giết con mình “. Dũng im lặng.

Không thể cho bạn cuộc sống tốt

Phía dưới phòng xử, với tư cách là người đại diện cho người bị hại, khi nghe tòa hội ý, bà L. – mẹ của Dũng – đã bật khóc. Vừa đáp chuyến xe từ quê lên Sài Gòn, bà vội bắt xe ôm đến tòa án, nơi con gái bà đang bị xét xử về tội giết người.

Đã nhiều năm mẹ con cô ấy mới gặp lại nhau, nhưng trớ trêu thay lại trong hoàn cảnh này. Bà làm đơn ra tòa xin giải tỏa cho đứa con dại dột của mình vì hiện Dũng còn 4 con nhỏ và giấy xác nhận đã đóng viện phí 5 triệu đồng.

“Gia đình khó khăn, vợ chồng chị sinh được 4 người con, nhưng chỉ có 2 cháu đi học mà học hành rất thấp, sao cứ thấy Dũng sinh 5 đứa con mà chị không dặn dò” – vừa giận vừa thương. , hội khiển trách – Đứa trẻ không có tội, tội do người lớn tạo ra.

Không việc làm, không bằng cấp, không học hành, bỏ quê, gia đình vào đây bán vé số. Nguồn thu nhập không ổn định nhưng có đến 5 người con.

Là một người mẹ, từng trải qua hoàn cảnh khó khăn, lại đông con, thấy con như vậy tôi phải khuyên nhủ, hướng dẫn. Đứa trẻ sinh ra không có quyền lựa chọn. Sinh con ra mà tội nghiệp quá thì đổ lên đầu ”.

Bà L im lặng. Nước mắt chảy dài, lăn dài trên má người phụ nữ tội nghiệp. Mẹ nào mà không mong muốn cho con mình một nền tảng tốt hơn, một cuộc sống tốt hơn. Nhưng mong muốn đó cũng trở thành điều xa xỉ đối với bà L. và con gái. Chắc chắn nếu được làm lại, nàng sẽ không phụ lòng Dung Ly, nàng sẽ biết khuyên nhủ như thế nào để không xảy ra bi kịch hôm nay.

Đứa trẻ trong sân tòa án

Bà L. đưa bé K. – con trai út của Dũng – vào Sài Gòn thăm mẹ. Đồng cảm với hoàn cảnh, trước phiên tòa, vị cảnh sát hỗ trợ tư pháp đã tạo điều kiện cho mẹ con chị Dung gặp nhau.

Tuy nhiên, không có cảnh ôm con sau bao ngày xa cách, vì chị Dung không nhận ra con. Khi cháu K. được 2 tuổi thì bị mẹ bắt, cháu K. về ở với bà ngoại, đến nay cháu K. đã được 4 tuổi. Vì còn quá nhỏ nên K. không được vào phòng xử án. Nó loanh quanh trong sân đợi bà ngoại.

Có lẽ những lần sinh nở liên tục trong 6 năm qua, cộng với cuộc sống khốn khó đã khiến Dũng kiệt sức và ngất xỉu trong lúc hỏi cung. Phiên tòa tạm hoãn do sức khỏe của bị cáo. Bà L. đưa con gái về quê ngoại.

Nhiều khán giả đã góp tiền để chia sẻ một phần khó khăn với cô. Bà L. cho biết, dù còn nhiều khó khăn phía trước nhưng bà sẽ cố gắng cho cháu Dũng đi học để cuộc đời cháu không lặp lại bi kịch như mẹ con bà.

Một cuộc sống lãng phíMột cuộc sống lãng phí

TTO – Không nơi ở, không việc làm, là con một trong gia đình nhưng bố mẹ đã mất, không vợ con, phía sau bị cáo không có bóng dáng của một người thân. Cuộc đời của bị cáo là những tháng ngày trong tù, ngoài tù …

Leave a Reply

Your email address will not be published.