Hồi sinh cuộc sống từ bãi rác, lề đường

Mẹ và bé
Rate this post

111 đứa trẻ là 111 câu chuyện, 111 bất hạnh khi bị bỏ rơi từ khi lọt lòng … Tất cả đều được ông Nguyễn Văn Lâm (50 tuổi) yêu thương như con đẻ của mình.

'Ông bố' có hàng trăm đứa con: Hồi sinh cuộc sống từ bãi rác, ven đường và túi ni lông ... Ảnh 1

Một buổi chiều cách đây 15 năm, trên đường đi làm về, anh Nguyễn Văn Lâm (quê Đồng Nai) gặp đám đông vây quanh một đứa bé vẫn còn đỏ hỏn, nhau thai và rốn còn vương vãi, trên người có kiến ​​đen. Không ai bế cháu bé, anh từ từ tiến lại và đưa cháu bé về nhà.

“Nếu tôi chết, tôi sẽ chôn nó”, Lâm tự nhủ. Khi sinh mệnh bé nhỏ nằm trọn trong vòng tay anh, một hơi thở nhẹ lướt qua, hy vọng rằng anh vẫn còn sống đã lóe lên. Anh bế đứa bé đến bệnh viện, và sự sống được hồi sinh từ đó.

Là một người đàn ông độc thân, anh bắt đầu lên mạng học cách “làm mẹ” nào là thay tã, pha sữa, quấn khăn… Trong màn đêm tĩnh lặng, thỉnh thoảng anh Lâm lại chạm vào cơ thể ấm áp của con. xem bạn có còn … sống không.

“Khi tôi nói với mẹ rằng tôi đã nhặt được một đứa trẻ, bà rất ngạc nhiên và nghi ngờ đó có phải là con tôi không. Nhưng khi gặp anh, bà mới tin rằng tôi nói thật. Sâu trong mắt bà là sự thật thiếu tình thương.” , bà đã ôm lấy nó, nhận nó là cháu ruột của mình.

'Ông bố' có hàng trăm đứa con: Hồi sinh cuộc sống từ bãi rác, ven đường và túi ni lông ... Ảnh 2

Khoảng một tháng sau, khi tôi đang đi qua bãi cỏ ven đường thì thấy một cháu bé khoảng 3 tháng tuổi đang bò. Mặt trời 1 giờ sáng khiến thằng nhỏ khóc. Tôi vội vàng chạy lại đón cháu, kể từ đó, cháu trở thành đứa con thứ hai của tôi.

Mẹ tôi nói, tôi chưa lập gia đình, hai đứa con là đủ rồi, lo cho thêm cũng vất vả mà không đủ tiền. Vậy mà một năm sau, tôi “cãi lại” lời mẹ.

Ngày 23 Tết, một người đàn ông gọi điện năn nỉ tôi giúp đỡ mẹ cháu bé nằm cạnh giường vợ. “Mẹ anh ấy nói ngày mai sẽ ra đi, bỏ tôi lại”, anh nghẹn ngào nói.

Lúc đầu, tôi từ chối vì đã có 2 con rồi. 1 cuộc gọi, 2 cuộc gọi, rồi 5, 6 cuộc gọi liên tục dồn dập vào máy tôi. Tôi nhớ lần cuối cùng tôi đến đón là 3 giờ sáng. Một giờ sau, tôi nhờ anh trai đưa đến bệnh viện. Tôi đến đón anh ấy khi mẹ ruột của anh ấy đã rời khỏi anh ấy khoảng 15 phút.

Không dám đưa cô ấy về nhà, tôi bế con về phòng trọ thuê người chăm sóc. Về phần mình, tôi bắt đầu làm việc ngày đêm để có tiền lo cho con. Lâu lâu điện thoại lại nhảy lên với cái tin: Anh Lâm ơi, cô ấy đang nhổ sữa, cô ấy đang sốt… Tôi tức tốc trở về nhà.

'Ông bố' có hàng trăm đứa con: Hồi sinh cuộc sống từ bãi rác, ven đường và túi ni lông ... Ảnh 3

Tháng giêng năm sau, tôi lại đón thêm một bé nữa, không chịu được phải bế hai đứa “bên ngoại”, tôi bắt chuyện với mẹ. Vừa nghe tôi nói đang nuôi thêm con, cô ấy quát: “Thằng điên, sao lại để nó ở ngoài, mang nó vào đây”. Tôi biết rằng, sâu thẳm trong cô vẫn là tình yêu thương con vô bờ bến.

Lúc đầu, cô ấy “năn nỉ” cho chúng ăn 2 ngày một tuần, sau đó 4 ngày, 5 ngày, sau đó tôi đưa các cháu về ở với người thân trong gia đình. Mọi người đều yêu thương và chăm sóc chúng như núm vú của chính mình ”.

'Ông bố' có hàng trăm đứa con: Hồi sinh cuộc sống từ bãi rác, ven đường và túi ni lông ... Ảnh 4

Rồi dần dà, những đứa trẻ do ông Lâm đưa về nhà ngày càng đông đúc. Một người được nhặt từ túi ni lông, một người bị cha ruột từ chối, một người bị mẹ ruột sinh trong nhà vệ sinh rồi bỏ đi, một người nhặt được trên bụng với một vết mổ dài, một quả thận và một túi mật. còn thiếu. một nửa lá gan, thậm chí, một giáo viên rút lại từ miệng một con chó. Cô bé phải nằm trong lồng ấp 3 tháng, sự sống vô cùng mong manh.

Đối với anh Lâm, mỗi đứa trẻ sinh ra luôn là một điều thiêng liêng. Ngay cả những năm tháng đầu đời này, chúng cũng chưa hình dung được khuôn mặt của cha, hơi ấm của lồng ngực mẹ.

'Ông bố' có hàng trăm đứa con: Hồi sinh cuộc sống từ bãi rác, ven đường và túi ni lông ... Ảnh 5

“Tôi nhớ trong giai đoạn khó khăn nhất, tôi phải làm đủ nghề để nuôi con, sáng đến công ty, chiều chạy ra chợ đầu mối Long Thành (Đồng Nai) đẩy ô cho nhỏ. buôn bán, rửa bát, phục vụ quán cà phê … Tôi làm việc cả ngày lẫn đêm, chỉ ngủ khoảng 3-4 tiếng để lo cho mấy đứa nhỏ đang đợi tôi ở nhà.

Một đêm, mẹ tôi gọi điện hỏi tôi đang ở đâu. Lúc đó, tôi đẩy ô, nước mắt giàn giụa: “Mẹ ơi, con khổ quá, không biết có lo được cho các con nữa không”. Khi tôi nói vậy, cô ấy lại bật khóc.

Cô ấy gom góp gia đình, mỗi anh chị em dành dụm 1 triệu đồng / tháng để giúp tôi nuôi con. Bố mẹ tôi tuy già nhưng vẫn âm thầm giúp tôi chăm sóc những đứa con còn đỏ hỏn. Các con tôi tiếp thêm cho tôi một nguồn sức mạnh tuyệt vời. Trở về nhà sau một ngày làm việc, nhìn thấy chúng sà vào lòng, đôi bàn tay nhỏ xíu ôm lấy tôi, ríu rít như đàn chim non, mọi mệt mỏi, muộn phiền đều tan biến.

Niềm hạnh phúc của tôi cũng đến từ sự hồi sinh kỳ diệu của họ. Một con bị thủng mặt, mẹ lặng lẽ đặt trước cửa nhà rồi bỏ đi. Tôi đã đưa cháu đến bệnh viện để điều trị, cho đến ngày nay, cháu vẫn đang lớn lên từng ngày. Hoặc nếu có con thì bác sĩ cũng phải công nhận sự sống sót của đứa trẻ là một kỳ tích, vì trong thai kỳ người mẹ đã uống rất nhiều thuốc phá thai ”.

Năm 2015, chính quyền địa phương cấp phép hoạt động cho mái ấm Phúc Long của ông Nguyễn Văn Lâm, đảm bảo trình tự, thủ tục nuôi, dạy trẻ mồ côi. Tính đến nay, mái ấm đã có 111 trẻ mồ côi được nhận nuôi. Hàng trăm đứa trẻ nhưng ông Lâm luôn nhớ chính xác từng đứa trẻ, từng câu chuyện, từng hoàn cảnh đã cưu mang các em.

Ở đây, các bạn được lớn lên bằng tình yêu thương, khi bước ra thế giới sẽ luôn có đủ nghị lực và sự kiên cường như bao bạn bè khác.

'Ông bố' có hàng trăm đứa con: Hồi sinh cuộc sống từ bãi rác, ven đường và túi ni lông ... Ảnh 6

Đặc biệt, tên của mỗi em đều bắt đầu bằng ba từ “Nguyễn Hoàng Phúc …”. Theo ông Lâm, họ Nguyễn là họ của ông, “Phúc” và “Hoàng” có nghĩa là những đứa trẻ không phải là những đứa trẻ bất hạnh, những đứa trẻ sẽ xứng đáng được hưởng một cuộc sống “vinh quang” và “hạnh phúc”.

Các “con” của ông Lâm tuy không cùng huyết thống nhưng lại được nuôi dưỡng trong một gia đình, coi nhau như anh em ruột thịt. Ở tuổi 50, ông Lâm luôn tâm nguyện rằng, chỉ cần còn khỏe mạnh, ông sẽ dành hết tâm huyết, hết tâm sức, sức lực để chăm lo cho các con.

Đó là những “mầm sống” mà thầy tìm thấy trong bao ni lông, bãi rác, bên vệ đường… Rồi chúng lớn lên, nói những tiếng đầu đời, viết gọn con chữ đầu đời, chúng sà vào lòng thầy. . rồi gọi: “Cha ơi!”.

Leave a Reply

Your email address will not be published.