Không hài lòng với thái độ chiều con riêng của chồng

Mẹ và bé
Rate this post

Tôi ly hôn được gần 10 năm, cách đây hai năm tình cờ tôi gặp một người đàn ông cùng cảnh ngộ.

Sau khi ly hôn, tôi sống với con gái nhỏ hơn tôi 10 tuổi đang học cấp 1. Anh đã ly hôn hơn 10 năm, một mình nuôi hai con một trai, một gái, chúng sống rất gần nhà chồng cũ của tôi. Qua tiếp xúc, tôi thấy anh là một người đàn ông tử tế và có trách nhiệm. Sau một năm tìm hiểu, chúng tôi kết hôn. Thương cảm cho hoàn cảnh của người đàn ông nghèo khó, một mình nuôi hai con ăn học đại học, lại một mình quê xa, lại bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh nên chúng tôi chỉ đăng ký kết hôn và thông báo cho họ hàng hai bên.

Sau khi kết hôn, tôi và con gái vẫn chủ yếu ở nhà tôi. Để đáp lại lòng tốt của anh, anh đã chăm sóc mẹ con tôi những ngày tôi bận đi làm, hai ngày cuối tuần mẹ con tôi về ở nhờ nhà anh. Sở dĩ tôi đưa ra quyết định như vậy là vì sau khi tiếp xúc với các con của anh ấy, tôi nhận thấy cô gái ấy (năm 2 đại học) tỏa ra năng lượng tiêu cực. Tôi đến với các con của bạn bằng trái tim của một người mẹ. Lý do vì mẹ tôi từng sống với ông bà ngoại tôi, trải qua bao vất vả.

>> Tôi không thể mở lòng để nuôi con riêng của chồng

Tôi yêu mẹ tôi, nên tôi cũng yêu thương hai đứa con của bạn như một gia đình. Hơn một năm qua, tôi chăm sóc chúng tỉ mỉ như con đẻ của mình, mua cho chúng những vật dụng cá nhân dù là nhỏ nhất bằng tiền của mình. Sau khi kết hôn, chồng tôi lo chi phí sinh hoạt vào các ngày trong tuần, cuối tuần và lễ tết nên chúng tôi luôn ở trong tình trạng độc lập về kinh tế. Nói ra chắc các bạn không tin, tôi còn ngậm miệng để dành một phần kha khá cho cháu mình. Mọi thứ có vẻ ổn, tôi cũng nghĩ mình vẫn ổn sau gần một năm thì có chuyện xảy ra.

Thứ bảy tuần trước, khoảng 8 giờ tối, tôi và con gái đi dạo, con chó mà anh ấy nuôi chạy theo. Chắc bạn sẽ trách tôi sao không buộc rọ mõm cho chó để mang theo, nhưng như mọi khi, người dân ở đây không có thói quen buộc mõm chó. Một cây cầu đi bộ qua sông vừa hoàn thành và đưa vào sử dụng nên vì tò mò nên tôi và con gái đã thử đi qua đó. Con chó vẫn đi cùng mẹ con tôi, tôi không lường trước được mọi chuyện nên để chó lạc. Cả nhà tìm đến gần 2 giờ sáng vẫn vô ích, mẹ con tôi vào phòng ngủ. Con gái anh ta tưởng chúng tôi đã ngủ hoặc cố tình nói với chúng tôi rằng ngày mai chúng tôi nên chuyển về nhà khác. Anh ấy nghĩ trẻ con nói không hoặc chúng tôi không nghe thấy nên anh ấy im lặng và không trả lời. Tôi nằm trong phòng buồn lắm nên nhắn tin cho anh với nội dung nghe tin con trai anh muốn đuổi tôi và con gái ra khỏi nhà. Anh nhận được tin nhắn nhưng giả vờ không quan tâm.

>> Suy nghĩ về việc nuôi con riêng của chồng sắp cưới

Tôi vào phòng khách chất vấn anh ta, nói anh ta nên giáo dục lại con gái, mẹ con tôi về đây sống chứ không phải ở trọ, yêu động vật là tốt nhưng học cách yêu bản thân thì tốt hơn. và gia đình của chúng tôi. . Khi tôi về phòng thì con gái anh ta vào hỏi tôi nói lại lần nữa, nó còn nói đại loại là anh hai đang trên đường về nhà nên chuyện mất chó sẽ không để yên đâu. Tôi cao hứng nên trao đổi với anh ta, bảo anh ta phải phân biệt được đâu là người và đâu là vật, đừng vì một con chó mà không biết nói bậy. Tôi bảo cô ấy gọi cho mẹ cô ấy và hỏi xem cô ấy nên cư xử như thế nào. Bé gái hét lớn, thách thức bố: “Đập cho tao”. Khi mọi chuyện đã êm xuôi, chồng chị nói: “Nó còn trẻ con, hay giận dỗi nên nói bậy. Là người lớn thì nên bao dung với con cái, to tiếng để hàng xóm chê cười”.

Tôi thấy rất buồn, con gái bạn 20 tuổi chứ không phải một đứa trẻ 10 tuổi mà hành xử như vậy. Hiện tôi và mẹ đã về quê và không có ý định về đó sống nữa, trừ những ngày giỗ, Tết. Em rất buồn nên không nghĩ ra được cách giải quyết hay, mong các anh chị tư vấn giúp em.

Vẽ tranh

Độc giả gọi đến số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) trong giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.

Leave a Reply

Your email address will not be published.