Nhật ký của “vùng đỏ” và những đứa trẻ mồ côi vì đại dịch

Mẹ và bé
Rate this post

LTS. Đường Đây chỉ là một năm tuổi: 0 giờ Ngày 9/7/2021, Thành phố Hồ Chí Minh bước vào thời kỳ xã hội hóa toàn diện. đối mặt theo Chỉ thị 16 của Thủ tướng Chính phủ. Đây là khoảng thời gian dài nhất trong lịch sử chống dịch của thành phố. Ngày Giờ đây, thành phố Hồ Chí Minh đã sôi động trở lại như chưa từng có cơn bão Covid-19 quét qua, nhưng Những tháng ngày gian khổ, đầy mồ hôi và nước mắt ấy vẫn còn in đậm trong ký ức của nhiều người …

Ghi nhật ký “vùng màu đỏ”

Chị Nguyễn Kim L. (Q.3) là người đã trải qua hầu hết các cung bậc cảm xúc của một người dân trong đợt đại dịch Covid-19: Từ khi thành phố áp dụng các chỉ thị 15, 16, 19… Cảm xúc sống trong sự phong tỏa; Nỗi lo lắng, sợ hãi khi nhà hàng xóm trở thành F0, tình trạng quá tải về y tế… và nỗi đau tột cùng khi mất cùng lúc cả cha lẫn mẹ chỉ trong 9 giờ… vẫn còn đó trong “cuốn nhật ký nước mắt” của chị.

Tháng 7/2021, TP.HCM áp dụng biện pháp khoảng cách, các tuyến phố vắng bóng người qua lại. Thực hiện: My Quỳnh

Ngày đầu tiên bị cô lập (20 tháng 7 năm 2021)

NBmột MDì tôi ở trong hẻm có 6 chung cư. tại quận bình tân. Ngõ này có 2 lối vào. DSự bùng phát của covid-19 mạnhmột cổng được bịt kín, chỉ chừa 1 cổng cho người ra vào. Căn nhà cuối hẻm có 3 bà và hai cụ già. 1 người trên 90 tuổi, 1 70 tuổi sống với con gái chưa chồng. Cụ bà 70 tuổi bị rối loạn tiền đình, mệt mỏi nhiều ngày., Cô gái liên tục gọi xe cấp cứu.

Ngày Ngày 19 tháng 7, y tế thực sự quá tải. CÔi cô gái gọi từ sáng đến tối vẫn không có xe hỗ trợ đến và đưa anh ấy đi. Lo lắng, cô cầu xin hàng xóm giúp đỡ. MMọi người xúm vào khiêng cô ấy ra khỏi nhà. MMột chị hàng xóm đi xe máy đưa hai mẹ con đi bệnh viện. CCụ bà 90 tuổi bắt phải ở nhà một mình, không ai chăm sóc. Hláng giềng bên phải thay phiên nhau cho cô ấy ăn, uống...

Một năm thành phố Hồ Chí Minh bị phong tỏa trước đại dịch Covid-19 (Bài 3): Nỗi ám ảnh của người dân trong

Hình ảnh do chị L chụp trong thời gian cách ly ở Bình Tân. Ảnh: NVCC

Ngày cách ly thứ hai (ngày 21 tháng 7 năm 2021)

21h ngày 21/7 Bệnh viện cho biết bà lão (70 tuổi) dương tính với Covid-19. (Điều này có nghĩa là những người trong khu phố trở thành F1, F2). Cả con hẻm hỗn loạn. Mọi người đều bối rối và sợ hãi… Có ai đã được tiêm vắc xin chống lại Covid-19 chưa? Cô con gái bên cạnh hét lên: “Sao mẹ lại giúp trở thành F1?”. Một người hàng xóm la ó: “Lòng tốt không đặt đúng chỗ, giờ bị cách ly thì làm sao mà đi làm được, cả nhà chết đói!” …

22:30. Tin bệnh viện: Bà cụ đã qua đời.

Bây giờ, một cụ bà 90 tuổi, F0, đang sống một mình trong ngôi nhà với 2 con chó và 1 con mèo. Biết anh là F0, không ai dám giúp đỡ, không ai dám đến gần ngôi nhà đó …

“Thực sự, từng phút từng giờ trôi qua rất nặng nề, khủng khiếp. Tôi bất lực, đau thắt ruột khi biết bà cụ đang ở ranh giới giữa sự sống và cái chết. Tôi đau đớn vì không giúp được gì cho bà. Vì bố mẹ tôi cũng đã ngoài 80 tuổi, nếu bị nhiễm Covid-19 sẽ vô cùng nguy hiểm, vì vậy tôi chỉ biết kêu cứu khắp nơi … ”, sau này, chị L. nghẹn ngào nhớ lại. lại.

Ngày thứ ba của sự cô lập (22 tháng 7 năm 2021)

Tổ trưởng dân phố và cảnh sát khu vực đến con hẻm của chúng tôi để chờ nhân viên y tế xuống xử lý ca F0 và khử trùng. Nhưng sau hơn 3 tiếng, họ không thể kiên nhẫn chờ đợi và bỏ đi.

Một năm thành phố Hồ Chí Minh bị phong tỏa trước đại dịch Covid-19 (Bài 3): Nỗi ám ảnh của người dân trong

Không thể kể hết sự sẻ chia, quan tâm giúp đỡ lẫn nhau trong thời kỳ đại dịch của cả nước đối với TP.HCM. Ảnh: My Quynh

Tôi lấy sả, chanh, gừng đập dập cho vào nồi cơm điện nấu nước từ tầng trệt lên tầng 3. Pha loãng bột giặt với xà phòng để khử trùng toàn bộ ngôi nhà. Không có điều kiện nên chúng tôi làm theo cách đó để bảo vệ cả gia đình…

Chú tÔng chủ chạy khắp nơi cố gắng tìm ra giải pháp F0 nhưng tất cả đều ùn ứ, đi đâu cũng lắc đầu chờ đợi. Bác chỉ đường gọi điện động viên gia đình, cố gắng ở nhà, không ra mở cửa., không ra ngoài, 7 ngày sau sẽ xét nghiệm lại. Chúng tôi chưa bao giờ muốn nghe tiếng còi xe cứu thương nhiều như vậy. Cảm giác thật đáng sợ! …

Ngày Cách ly thứ 3 (22/7/2021)

CBảo vệ khu vực và đội tình nguyện viên đã có mặt đông đủ trong con hẻm. Họ đi vào để kiểm tra một phụ nữ 90 tuổi F0 và thông báo cô ấy vẫn còn thở. MộtTôi hạnh phúc như biết tin vui của những người thân yêu của mình, mặc dù tôi vẫn cảm thấy đau lòng khi nghĩ rằng ông nội chỉ có một mình trong cuộc chiến chống lại Covid-19, không có người thân. thích hơn.

Sau 4 ngày 3 đêm, Bác sĩ đến đưa cô đi chữa trị. CKhông ai trong khu phố nghĩ rằng cô ấy có thể làm cho nó.

Nhưng điều kỳ diệu đó đã xảy ra, ngày 4/8, theo chị L, chị được xuất viện về nhà cùng cháu gái cũng bị F0 trước đó.

Ngày cách ly thứ sáu (25 tháng 7 năm 2021)

Tôi sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Sài Gòn bông gòn Này nhóccô ấyTôi đã trải qua rất nhiều thời gian khó khăn Nhưng chưa bao giờ tôi thấy Sài Gòn buồn đến thế. Đường phố vắng lặng, không có chợ, không có cửa hàng, dây đỏ ở khắp mọi nơi. Hàng xóm đóng cửa, ai Muốn chia nhau ăn gì thì gọi nhau hỏi rồi lẳng lặng xách cặp ra trước cửa. Một số Tôi chưa thấy mặt người bên cạnh vì không dám mở cửa.

Sài Gòn bao giờ mới khỏi bệnh? …

Một năm thành phố Hồ Chí Minh bị phong tỏa trước đại dịch Covid-19 (Bài 3): Nỗi ám ảnh của người dân trong

Nỗi đau mất người thân giữa đại dịch Covid-19. Ảnh: Chinh Hoang.

Trao đổi với con người Việt Nam Mới đây, chị L chia sẻ, hoàn cảnh lúc đó rất bi đát. Tuy nhiên, mọi người cũng bình tĩnh hơn, bắt đầu sống tích cực hơn. Ai cũng hiểu rằng, với hàng nghìn ca bệnh mỗi ngày, y tế thành phố không thể đối phó được nên bớt trách móc, than phiền.

Nhưng với chị L, cơn ác mộng về Covid-19 vẫn chưa hết. Sau khi anh trai của L trở về nhà sau khi xét nghiệm Covid-19 trong cộng đồng, anh ấy đã bị nhiễm Covid-19 và vô tình lây truyền cho cha mẹ của mình. Anh được đưa đến bệnh viện dã chiến để điều trị, còn cô ở nhà. Chị L cũng dương tính và được cùng bố đến bệnh viện. Những tưởng gia đình sẽ cùng nắm tay nhau vượt qua khó khăn, nhưng không, sau gần 2 tuần khi phát hiện cháu nhiễm Covid-19, cả bố và mẹ cháu đều đã qua đời …

Lúc đó, tôi gần như hoảng loạn, cố gắng ra khỏi bệnh viện để được ở bên mẹ, nhìn mẹ một lần. Tôi thậm chí chắp tay van xin bác sĩ nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu khó đỡ. Nỗi đau chồng chất, nhưng nếu tôi không còn niềm tin vào tình người, tin vào các bác sĩ để chữa trị thì có lẽ tôi đã gục ngã ”.

Chị Nguyễn Kim L (Q.Bình Tân, TP.HCM)

Bù đắp cho sự ấm áp của trẻ thơ

Đại dịch Covid-19 cũng cướp đi vòng tay, hơi ấm và tình yêu thương của nhiều đứa trẻ. Tuy nhiên, nhờ sự đùm bọc của người thân, các em đã được nuôi dạy và trưởng thành từng ngày.

Đã 11 tháng trôi qua kể từ ngày chị Chea Suy Muoy (32 tuổi, quốc tịch Campuchia), ngụ số 66, đường 5, KP2, phường Linh Trung, TP Thủ Đức bất đắc dĩ trở thành người mẹ đảm đang, nuôi dạy bé Huỳnh Quốc Trường (11 tuổi). tháng tuổi). Mẹ của Quốc Trường, chị dâu của Suy Muoy, khi nhập viện để sinh Quốc Trường, không may mắc bệnh Covid-19 và qua đời.

Một năm thành phố Hồ Chí Minh bị phong tỏa trước đại dịch Covid-19 (Bài 3): Nỗi ám ảnh của người dân trong

Bé Quốc Trường khi mới chào đời và bây giờ. Ảnh: NVCC

Mẹ đột ngột qua đời, bố Quốc Trượng trở thành gà trống nuôi con. Việc chăm sóc một em bé sơ sinh với một người đàn ông trẻ tuổi không hề đơn giản. Chưa kể, ngoài Quốc Trường, gia đình còn có 3 người con đang tuổi ăn, tuổi lớn. Vì vậy, cô Chea Suy Muoy đã nhận nhiệm vụ chăm sóc em bé từ lúc mới sinh cho đến nay.

“Ai nuôi con nhỏ chắc sẽ hiểu nỗi vất vả, nhọc nhằn khi chăm sóc, nuôi dưỡng em bé sơ sinh, mẹ không có sữa cho con bú nên chỉ biết ôm con vào lòng, vỗ về để con đỡ đau. cho con ngủ dù chưa hoàn toàn. Rất may là đến nay bé đã cứng cáp hơn, đi vào nếp, không còn khó khăn như trước nữa ”, chị Múi cho biết.

Vì bản thân có con nhỏ, đang ở trọ, cần trang trải chi phí nên chị Múi đã tìm một công việc làm thêm để làm. Cô cho biết, buổi sáng cô đi làm giúp việc theo giờ, buổi trưa chạy về nhà. Buổi tối làm việc 3 giờ. Thời gian còn lại, chị về nhà cùng mẹ ruột nấu nướng, chăm sóc các con và 3 cháu (con chị H).

Cha của các em cũng đã đi làm trở lại để lo tiền mua sữa, bỉm và tiền học cho các em. Đến thời điểm hiện tại, mặc dù nỗi đau mất người thân trong đại dịch vẫn chưa nguôi ngoai nhưng ai cũng đang cố gắng vì cuộc sống, vì tương lai, đặc biệt là những đứa trẻ vô tội, vô tội.

“Nhìn con lớn lên và cứng cáp hơn từng ngày, tôi thấy hạnh phúc lắm. Con bé cũng nghĩ tôi là mẹ của nó nên cứ quyến luyến tôi, mỗi khi tôi đi làm về nó không muốn chia tay, còn khi thì không.” thấy con về, mẹ vui lắm., mẹ hãy nhanh lên ôm con vào lòng … Con sẽ cố gắng chăm sóc bé thật tốt để bé không phải chịu thêm tổn thất, và cũng mong mẹ được yên nghỉ, không phải lo lắng cho con cái của mình ”, bà Muoy nói.

Theo thống kê của UBND TP.HCM, tính đến tháng 2/2022, TP.HCM có hơn 2.200 trẻ mồ côi do ảnh hưởng của dịch Covid-19. Trong đó, 39 em mồ côi cả cha lẫn mẹ, 78 em mất người trực tiếp chăm sóc và hơn 2.000 em mồ côi cả cha, mẹ.

Thông tin từ Sở LĐ-TB & XH TP, ngoài chính sách chăm sóc của Trung ương, TP.HCM còn tích cực chăm sóc trẻ mồ côi vì Covid-19. Cụ thể, bình quân mỗi em được hỗ trợ từ 5 – 6 triệu đồng, cá biệt có em mồ côi cả cha lẫn mẹ được hỗ trợ 8 – 9 triệu đồng. Ngoài ra, thành phố hỗ trợ thêm dụng cụ học tập, gói an ninh lương thực …

Theo quy định, hiện nay mức trợ cấp cho trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ vì Covid-19 tuổi dưới 4 tuổi là 900.000 đồng / tháng, ngoài độ tuổi này là 540.000 đồng / tháng. Các cháu được cấp thẻ bảo hiểm y tế, miễn giảm học phí và các khoản đóng góp khác của nhà trường, thời gian hưởng trợ cấp đến dưới 16 tuổi. Chính sách trợ giúp xã hội được duy trì đến năm 22 tuổi …

Leave a Reply

Your email address will not be published.