Nỗi lòng của mẹ Tuyền – Báo Thái Bình Điện tử

Mẹ và bé
Rate this post

Ở tuổi 87, Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Tuyến, thôn Cốc, xã Phú Châu (Đông Hưng) vẫn khỏe mạnh, sắc vóc. Cống hiến chồng con cho Tổ quốc trong các cuộc chiến tranh, người mẹ ấy đã giữ trọn tuổi thanh xuân cho mình, thay chồng đêm khuya nuôi dạy các con khôn lớn, trưởng thành. Thời gian trôi dần làm nguôi ngoai nỗi đau mất mát nhưng trong lòng tôi vẫn còn một nỗi niềm chưa nguôi ngoai bởi hơn 50 năm qua, tôi vẫn chờ tin chồng.

Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Tuyến bên mộ con trai liệt sĩ Trần Ngọc Hưởng.

Một buổi chiều tháng 7 cũng như nhiều buổi chiều tháng 7 của 11 năm qua, mẹ Phạm Thị Tuyến rủ con trai thứ hai chạy xe máy đến Nghĩa trang liệt sỹ huyện Đông Hưng để thắp hương bên mộ liệt sỹ Trần Ngọc Hưởng – con trai cả. . Mẹ chị hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam năm 1978, tuổi cao, sức yếu nhưng chị luôn dặn lòng mình phải khỏe để mỗi năm ba lần giỗ, Tết, thương binh. và Ngày Liệt sĩ là ngày 27 tháng 7. thăm con trai ông. Chính tay mẹ nhổ từng gốc cây, lau từng mặt đá, chăm chút cho đứa con “mãi mãi tuổi đôi mươi” đang ngủ yên trong lòng mẹ. Và hơn thế nữa, bà vẫn cố gắng hết mình để đợi người chồng 50 năm vẫn nằm trên núi đá cao, trong thung sâu, suối ngầm từng là chiến trường ác liệt.

Bóng mẹ khuất giữa những hàng mộ trắng xóa ở Nghĩa trang liệt sĩ huyện Đông Hưng. 11 năm kể từ ngày hài cốt liệt sĩ Trần Ngọc Hương được đưa từ Nghĩa trang liệt sĩ huyện Châu Thành (Tây Ninh) về đây an nghỉ, cảm xúc của mẹ con chị như vơi đi một nửa. Trong ký ức còn sót lại của mình, chị nhớ rất rõ ngày tiễn chồng con lên đường. Đó là một ngày đầu Tết Mậu Thân 1968, mùi Tết còn vương vấn, cái lạnh buốt cắt da cắt thịt. “Tôi không biết đi ô tô nên nhờ một người anh họ chở (liệt sĩ Trần Ngọc Tâm – chồng sản phụ Tuyền) đi xe đạp đến điểm tập kết ở bản Khuốc (Phong Châu). Trước khi đi, anh còn nhắc tôi là đảng viên, khi Tổ quốc cần anh sẽ lên đường. Tôi ở nhà để anh ấy chăm sóc bố mẹ và các em… Lần đó anh ấy đi xa rồi vẫn chưa về… ”- mẹ Tuyền thổ lộ nỗi ruột gan với chúng tôi.

Hy sinh đến nay đã tròn 50 năm, nhưng thông tin về đơn vị, nơi liệt sĩ Tâm chiến đấu và hy sinh vẫn ít ỏi như những bức thư anh gửi về cho vợ từ chiến trường. Được biết, trước khi vào Nam chiến đấu, ông Tâm là du kích địa phương, sau đó là cán bộ công tác tại đơn vị lương thực – thực phẩm của tỉnh. Sau Tết Mậu Thân năm 1968, ông Tâm lúc đó 32 tuổi, là công nhân viên chức nhập ngũ. Ngày anh Tâm lên đường nhập ngũ, mẹ Tuyền đang mang trong mình giọt máu thứ 5 hơn 3 tháng. “Thời gian đầu, anh Tâm gửi thư về đều đặn, nhưng càng vào sâu chiến trường, đối mặt với những trận chiến ác liệt, những lá thư viết tay cũng thưa dần…” – mẹ Tuyền nhớ lại.

Ở nhà, mẹ Tuyền quán xuyến công việc của gia đình, chăm sóc các con còn nhỏ. Ly thân gần 4 năm, một ngày cuối năm 1972, mẹ Tuyền nhận được giấy báo tử của chồng. Đau xót hơn khi gia đình người mẹ nhận được giấy báo tử nhưng không biết người chồng, người cha đã hy sinh ở mặt trận nào. Nhìn các con còn nhỏ, đứa con gái thứ 5 chưa một lần gọi tiếng bố, lòng người mẹ như thắt lại. Nhờ sự động viên của gia đình và các tổ chức, mẹ Tuyền nén nỗi đau, biến nỗi đau thành sức mạnh để thay mặt chồng tiếp tục lao động sản xuất, nuôi con khôn lớn. “Hoàng (liệt sĩ Trần Ngọc Hương) là anh cả, lớn tuổi nhất nên rất hiểu chuyện. Nó an ủi mẹ, cùng mẹ chăm sóc các con. Anh ấy nói sau này sẽ nhập ngũ để trả thù cho bố … ”- mẹ Tuyền chia sẻ.

Vết thương chiến tranh của đất nước chưa kịp lành thì cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam nổ ra. Năm 1978, tiếp nối truyền thống gia đình và noi gương cha anh, ông Trần Ngọc Hưởng gác bút lên đường nhập ngũ. Năm đó, anh Hưởng vừa tròn 18 tuổi, đang là học sinh trường THPT Tiên Hưng. Đi bộ đội được một thời gian, mẹ Tuyền nghe tin con trai qua Lào hy sinh, an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ Châu Thành. Một lần nữa nỗi đau mất con xé lòng nhưng bà biết đi kháng chiến bảo vệ Tổ quốc khó tránh khỏi hiểm nguy, chết chóc. Với bản lĩnh kiên cường, mẹ Tuyền một lần nữa nén đau thương, chắt chiu nỗi đau thành “nhựa sống” để lao động, sản xuất.

Chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại, cũng như bao người mẹ, người vợ hai lần tiễn đưa người thân của mình, mẹ Tuyền vui với niềm vui chung của đất nước, nhưng bà lại đau đáu nỗi niềm riêng khi chồng con chưa một ngày vơi đi. Về. Dọc theo chiều dài đất nước Việt Nam, có biết bao người ra đi không quay lại, có biết bao người vợ, người mẹ không được gặp lại chồng con.

Mẹ Tuyền chia sẻ: Nhiều đêm tôi nằm khóc một mình, thương chồng, nhớ con. Hãy tưởng tượng anh ấy đi làm về, ôm con trên tay, đi khắp làng, ngược xuôi. Nhưng đã 50 năm rồi, tôi không biết anh ấy nằm ở đâu. Ngày nào còn sống, tôi cầu mong một ngày nào đó có thể tìm thấy hài cốt của anh để hai cha con đoàn tụ. Tôi cũng may mắn hơn bao người mẹ, người vợ khác khi hiến dâng chồng con cho Tổ quốc nhưng vẫn có con ở bên.

Kể về hành trình đi tìm cha, anh Trần Ngọc Ứng cho biết: “Tâm nguyện của mẹ tôi vẫn là tìm được hài cốt của cha tôi để đưa về nơi an nghỉ cùng anh trai. 50 năm qua, mẹ con tôi đã cố gắng làm đủ mọi cách.” từ việc kết nối thông tin về đồng đội, đăng tải thông tin trên báo chí đến việc nhờ các đơn vị quân đội hỗ trợ, nhưng thông tin về nơi mất, chôn cất cha anh chúng tôi vẫn như “bóng mờ đáy nước”.

Cầm giấy báo tử của chồng, mẹ Tuyền khóc: Trong giấy báo tử gửi về cho gia đình tháng 9/1974 chỉ ghi anh là Chính trị viên Đại đội, đơn vị thuộc mặt trận KN, hy sinh ngày 14/02. Tháng 4 năm 1972. Nơi an táng thuộc khu riêng của đơn vị gần mặt trận. Từ những thông tin ít ỏi này, gia đình chúng tôi vào Quân khu 5 và đến từng Nghĩa trang liệt sĩ Quốc gia Trường Sơn, Nghĩa trang liệt sĩ Quốc gia Đường 9 nhưng vẫn chưa xác định được mộ.

Dù khó khăn đến đâu, hành trình tìm mộ cha của các con liệt sĩ Trần Ngọc Tâm vẫn chưa bao giờ dừng lại với hy vọng một ngày nào đó sẽ tìm được mộ cha để vơi đi nỗi đau mẹ chờ chồng nửa đời. thế giới. Thế kỷ qua. Cùng với sự động viên của gia đình, những năm qua, chị còn được sự quan tâm, chăm lo của cấp ủy, chính quyền các cấp cũng như các tổ chức, đoàn thể trong và ngoài huyện. Đặc biệt, cô được Huyện đoàn Đông Hưng và Chi đoàn Cảng hàng không quốc tế Nội Bài hỗ trợ. Hai đơn vị thường xuyên trao đổi với gia đình và chính quyền địa phương để nắm được tình hình sức khỏe, cuộc sống của mẹ để kịp thời cùng gia đình thăm hỏi, chăm sóc khi mẹ ốm đau.

Chị Cao Thị Hiền, Phó Bí thư Huyện đoàn Đông Hưng cho biết: Thông qua hoạt động này, chúng tôi muốn thể hiện sự tri ân, tình cảm sâu sắc của thế hệ trẻ đối với sự hy sinh, cống hiến thầm lặng cho sự nghiệp. công cuộc giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước của mẹ Tuyên nói riêng, các Mẹ Việt Nam anh hùng nói chung; thể hiện tình cảm, trách nhiệm của các tổ chức, đoàn thể, doanh nghiệp đối với hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”. Đồng thời, phần nào xoa dịu nỗi đau mất mát, góp phần động viên các mẹ sống vui, sống khỏe, gắn kết sâu sắc hơn tình cảm giữa mẹ với đơn vị nuôi dưỡng, cấp ủy, chính quyền địa phương.

Hoàng linh
(Đài PTTH Đông Hưng)

Leave a Reply

Your email address will not be published.