Phép màu của cậu bé “không mặt mũi”

Mẹ và bé
Rate this post

Phép màu của cậu bé không mặt - Ảnh 1.

Ước mơ của cậu bé bất hạnh đầy thiếu tự tin đã thành hiện thực – Ảnh: VĂN HÙNG

Mỗi người trong chúng ta cuối cùng sẽ đến được đích đến của ước mơ, chỉ cần chúng ta không bỏ cuộc và không ngừng cố gắng thì đích đến có thể ở ngay trước mắt.

Ngô Quý Hải

Đó là câu chuyện cuộc đời của Ngô Quý Hải (27 tuổi), từ một chàng trai luôn mặc cảm trở thành chủ tiệm bánh ngọt Sunhouse ở thị trấn Plei Kần (Ngọc Hồi, Kon Tum).

Tuổi thơ không hạnh phúc

Trong một cửa hàng bánh ngọt rộng khoảng 50m2 Ngô Quý Hải kể lại vụ tai nạn cách đây hơn 26 năm với giọng trầm. Chưa đầy một tuổi, bố mẹ cho ngồi xe tập đi và bị ngã, úp mặt vào nồi cháo đang sôi trên bếp. Bé vào Bệnh viện Nhi Đồng 1 (TP.HCM) điều trị gần 2 năm. Sự sống của anh đã được giành lại, nhưng khuôn mặt anh chi chít những vết sẹo ở ngực nên rất khó khăn trong việc di chuyển. Nhiều người nói rằng anh chàng “không có mặt người”.

Anh Ngô Quý Hùng (anh trai Hải) cho biết thêm, không giống như bao đứa trẻ khác, được đi học và đi chơi với bạn bè, Hải đã phải bỏ học khi vào lớp 1 chỉ vì khuôn mặt dị dạng khiến bạn bè sợ hãi, xa lánh. . “Nó trốn học, suốt ngày ở nhà, không dám đi đâu vì mỗi lần đi chơi đều bị bạn bè trêu chọc, gọi nó là“ thằng ăn bám ”. Nó cứ ngồi lì trong phòng như bị tự kỷ.

Nhiều lần anh ấy khóc nhưng khi được hỏi thì không chịu tâm sự cùng ai, tủi thân lắm nhưng không biết phải làm sao. Cũng may lúc đó có bạn Hoàng Xiển ở gần nhà, bị câm điếc bẩm sinh, hai đứa cùng cảnh ngộ nên chơi với nhau ”- anh Hùng bộc bạch.

Khi lên 10 tuổi, Hải và Xiên được người thân đưa về quê chơi ở TP Kon Tum. Khi đi ngang qua một cửa hàng bánh ngọt, những chiếc bánh thơm ngon và bắt mắt đã thu hút sự chú ý của hai em nhỏ có hoàn cảnh đặc biệt này.

“Hồi nhỏ, ở trong nhà thiếu thốn đủ thứ, thích bánh bèo lắm, nhưng biết đắt nên hai đứa chỉ đứng ngoài nhìn, ăn xong mới về.” về nhà họ dành dụm được khoảng hai tháng, đúng lúc sinh con, bạn tôi rủ tôi quay lại cửa hàng để mua, nhưng vừa đến cửa hàng thì cô nhân viên trông xe đã nhìn thấy mặt tôi và dừng lại. Tôi phải hỏi một hồi mới được vào chọn bánh thì bị nhân viên tiếp tục đuổi, xiên que bị câm, điếc nên không nói được, cả hai chỉ biết khóc và về nhà. của sự kỳ thị, tôi tuyệt vọng, nhưng sau này tôi ước ngày mai sẽ mở một tiệm bánh như vậy để phục vụ những người có hoàn cảnh giống mình. ”.

Phép màu của cậu bé không mặt - Ảnh 3.

Ngô Quý Hải vừa phẫu thuật xong tại Đức – Ảnh: NVCC

14 cuộc phẫu thuật

Những tưởng khuôn mặt dị dạng sẽ theo Hải đến hết cuộc đời, nhưng năm 2016, anh được một người quen giới thiệu đến gặp đoàn bác sĩ của Hội từ thiện Liên Đức (CHLB Đức), đến Bệnh viện Trung ương Huế. để được phẫu thuật miễn phí. bệnh nhân sứt môi và dị dạng khuôn mặt, để tìm cơ hội.

Hải cũng nằm trong số bệnh nhân được phẫu thuật. Tuy nhiên, anh là trường hợp đặc biệt nghiêm trọng, Hiệp hội Interplast-Đức cam kết tài trợ cho Hải điều trị miễn phí trong vòng 6 tháng tại Bệnh viện DiaKonie Krankenhaus (Đức) với tổng chi phí 300.000 euro (tương đương 7 tháng). 3 tỷ đồng).

Anh trai của Hải xúc động nói: “Khi nghe tin em trai được đưa đi nước ngoài chữa bệnh miễn phí, gia đình vừa mừng vừa lo, vì người nhà không có người bảo lãnh để cùng chăm sóc, nhà lại khó khăn quá.” đất đai khó khăn quá, chiếc thắt lưng đã bán hết để chữa bệnh cho Hải nên không thể tự lo được chi phí, một mình ở nơi xa, phải tự lo cho bản thân, nhưng may mắn khi Hải sang Đức. được người đồng hương giúp đỡ, những ngày anh Hải hôn mê, chị đã chăm sóc, chụp ảnh và đưa về nhưng anh không gọi lại được, một lúc sau anh tỉnh lại và gọi lại thì gia đình đã bớt lo lắng. “

Hải vẫn nhớ ngày mình thực hiện ca phẫu thuật đầu tiên ở Đức, ngoài trời tuyết rơi và lạnh -2oC, khiến anh ta càng sợ hãi. “Lần phẫu thuật đầu tiên, tôi hôn mê suốt 21 ngày, đến khi tỉnh dậy thì không biết gì nữa. Vài ngày sau, tôi tỉnh dậy hoàn toàn và thấy mặt mình bị băng kín, trừ mắt – mũi – miệng, tôi bắt đầu tưởng tượng ra khuôn mặt để thỏa mãn mong muốn thay đổi diện mạo, không còn bị kỳ thị nữa.

Sau đó là những chuỗi ngày nhớ nhà, nhớ bố mẹ, rồi mong gương mặt trở lại bình thường … Lần phẫu thuật sau, thời gian ngắn hơn, khi tỉnh dậy đầu óc vẫn tỉnh táo nên tôi nhớ mình đã 14 cuộc phẫu thuật. Sau 6 tháng điều trị, dù mặt vẫn đầy sẹo nhưng không còn dính vào ngực. Tôi đi lại dễ dàng hơn, ít bị biến dạng hơn ”- anh Hải phấn khởi nói.

Cuối năm 2016, sau khi điều trị xong ở Đức, anh trở về quê hương với niềm tin hơn và bắt đầu thực hiện ước mơ của mình.

Phép màu của cậu bé không mặt - Ảnh 4.

Hải một mình làm mọi công việc để dành tiền, khắc phục khó khăn cho quán khi không đông khách – Ảnh: VĂN HỒNG

23 tuổi, mới học chữ vừa học được một công việc

Vì bỏ học từ rất sớm nên Hải tìm trường dạy nghề nhưng không được nhận vì không đạt yêu cầu văn hóa. Nửa năm sau, anh đến trường KOTO (trung tâm dạy nghề nhân đạo) ở Hà Nội, nhưng gặp khó khăn vì không biết chữ, không theo kịp bạn bè. Anh phải tự học viết thêm khi về phòng, học liên tục đến 2h-3h sáng. Thấy Hải vất vả vì không viết được, nhiều bạn bè, thầy cô cũng nhiệt tình giúp đỡ.

“Lúc đầu Hải không nói nhiều, nhưng quen dần rồi mới nhận ra mình là người vui tính. Hải muốn nói chuyện với mọi người nhưng sợ mọi người xa lánh nên lúc đầu không dám. lâu ngày mới kết bạn, dần dần hòa đồng hơn, Hải hay nói chuyện, hành động hài hước, tạo tiếng cười cho mọi người nên không còn mặc cảm như ngày đầu nữa ”- chị Nguyễn Thị Hương, học việc với Hải cho biết thêm. thay đổi trong ban nhạc. đầu đời của Hải.

Sau khi ra trường, cả Hải và Hương cùng nhau chuyển vào TP.HCM làm việc. Lúc đầu, anh chị xin việc tại một nhà hàng ở quận 7, sau đó Hải xin việc làm thêm tại một số nhà hàng chuyên phục vụ món Tây … Lúc đầu, Hải chưa quen với guồng quay của công việc. ngoại hình khác lạ nên anh ấy thận trọng, chậm chạp hơn mọi người, dần dần sau khoảng 1 tháng thì anh ấy bắt kịp.

Sau hai năm làm việc tại một nhà hàng ở TP.HCM, Hải dần cởi mở và tự tin hơn, không còn ngượng ngùng khi tiếp xúc với người khác. Nhưng môi trường đông đúc có vẻ không hợp với anh ấy. “Tôi thích sự yên bình ở vùng quê hơn nên quyết định về Kon Tum vào tháng 4/2021, để gần gia đình và thực hiện ước mơ năm 10 tuổi khi còn là một cậu bé ngồi trước tiệm bánh”, Hải tâm sự. . .

Trở về quê, Hải dùng số tiền dành dụm được, cùng với sự giúp đỡ của gia đình, mở một cửa hàng nhỏ bán bánh và các món nhậu trên đường Hùng Vương cho riêng mình. Anh bán bánh kết hợp cà phê, trà sữa … để đa dạng đồ ăn, thức uống phục vụ khách hàng.

Tuy nhiên, ước mơ của chàng trai có hoàn cảnh khác người đã sớm gặp trắc trở. Sau 8 tháng hoạt động, lượng khách đến quán ngày càng giảm dần do tình hình dịch bệnh COVID-19 trên địa bàn diễn biến phức tạp. Để giảm chi phí, anh một mình làm mọi việc, tất bật từ sáng đến khuya để cố gắng vượt qua khó khăn …

“Qua câu chuyện cuộc đời mình muốn gửi gắm thông điệp giúp các bạn cố gắng vươn lên. Đây là câu chuyện có thật của mình, hi vọng nó sẽ giúp những người kém may mắn có thể nhìn nhận cuộc sống này một cách lạc quan và yêu đời hơn” – Hải đã chia sẻ mong muốn của mình.

Cầu nguyện để giúp đỡ mọi người

Trải lòng về chuyện đời, chuyện nghề, Hải tâm sự mong muốn được tiếp tục học thêm làm bánh, pha chế đồ uống để thu hút khách hàng. Khi việc chiêm nghiệm ổn định và thuận lợi hơn sẽ giúp ích cho những mảnh đời bất hạnh khác. Hiện tại, anh và một nhóm bạn đã thành lập nhóm thiện nguyện mang tên Sunhouse với gần 10 thành viên. Đối tượng hướng đến là trẻ em mồ côi, có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn tỉnh Kon Tum.

Leave a Reply

Your email address will not be published.