Tài sản thừa kế của bố tôi để lại

Mẹ và bé
Rate this post

Đến giờ phút này, bố tôi – một người đàn ông đã bước sang tuổi 67 – vẫn phải làm việc vất vả. Trời nắng, bóng cha chạy dài trên đồi gánh từng thanh củi. Trong mưa in dấu chân người cha ra vườn sau vun từng luống khoai, luống đậu, luống cỏ cho đàn dê. Dường như bố tôi chưa bao giờ có một phút giây nghỉ ngơi cho riêng mình mà ở tuổi này con người ta cần phải nghỉ ngơi. Đôi khi, tôi đã từng tự hỏi: “Cha đã vất vả cả đời, cha đã để lại cho chúng ta những gì?”.

Di sản thừa kế của cha ông để lại - Ảnh 1.

Cha và mẹ tôi trong một chuyến hành hương

Những năm tháng khó khăn ở một vùng đất xa lạ

Năm 1983, khi tôi còn trong bụng mẹ, cha tôi đưa vợ con từ Tánh Linh (tỉnh Bình Thuận) vào vùng đất gần ga Trảng Táo (huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai) kiếm sống. Cha tôi khi đó ở tuổi đôi mươi đã mang trong mình nhiệt huyết và sự phiêu lưu của tuổi trẻ với khát vọng đổi đời nơi đất khách quê người.

Trong ký ức non nớt của tôi về những năm tháng cũ, tôi vẫn còn nhớ rõ ngôi nhà của tôi được bao quanh bởi cây cối, cửa hướng ra đường ray xe lửa. Hồi đó, không chỉ nhà tôi mà tất cả những ngôi nhà ở đây đều quay mặt ra hướng đường ray. Chọn đường đá làm phương tiện di chuyển chính thay vì những con đường rừng đầy muỗi, vắt và nỗi ám ảnh của căn bệnh mang tên sốt rét. Chọn đường đua vì trên đường đua vẫn còn ánh sáng từ những chiếc đèn mandrake chiếu ở nhà ga, trên những chiếc máy ghi âm rải rác xua tan sự u ám, hiu quạnh, thỉnh thoảng nghe tiếng lợn rừng sột soạt sát vách. hay tiếng voi kêu đâu đó trong rừng.

Nỗi ám ảnh là vậy nhưng không còn sự lựa chọn nào khác, người dân vẫn phải dựa vào rừng để sống. Mỗi sáng, cha tôi vào rừng với một cái cưa, một cái búa trong tay và một thúng cơm trắng gói trong lá chuối, một ít muối và một quả bi-a đựng đầy nước. Cuối ngày, bố trở về nhà với vài bó củi khô buộc bằng dây rừng chất đống ở góc nhà, chờ những chuyến tàu đêm để mẹ xuống Biên Hòa, Sài Gòn đổi lấy gạo. , cá muối, hoặc nhiều nhất là một vài con. cá khô mặn để dành. Những ngày không đi kiếm củi, cha anh đã phá đất khai hoang trồng ngô, trồng điều.

Cha đầu tắt mặt tối, nhưng nhà chẳng mấy khi đủ ăn. Có khi mẹ phải đi hái mớ rau bay hoặc bới củ cải về ăn cho đỡ đói. Chúng tôi lần lượt ra đời, ốm đau, xanh xao, nhất là với người chị duy nhất trong gia đình.

Mãi đến năm 1990, bố mẹ tôi mới biết chị tôi bị phì đại tim trong một lần đi khám bệnh. Tôi đau ốm, gia đình khó khăn hơn trước. Mẹ tôi thường xuyên đưa tôi đến Bệnh viện Thánh Tâm (nay là Bệnh viện Đa khoa khu vực Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai). Bố vừa phải gánh tiền thuốc thang cho em trai, vừa phải chăm thêm 3 người con ở nhà. Sự vất vả vẫn đè nặng lên đôi vai của người cha.

Nhưng điều kỳ lạ là trong ngần ấy năm, kể cả những lúc khó khăn nhất, tôi chưa bao giờ thấy bố tôi than thở nửa lời. Đối với ông cha ta dường như mỗi người sinh ra đều mang trong mình số phận đã được sắp đặt sẵn nên cứ nhẹ nhàng đón nhận. Và việc chị tôi khỏe lại để lấy chồng, sinh con như một phép màu, không như lời bác sĩ dự đoán.

Di sản thừa kế của cha ông để lại - Ảnh 2.

Gia đình tôi trước nhà bố mẹ tôi ở quê

Quyết định của bố đã thay đổi cuộc đời tôi

Tôi và anh trai tôi lớn lên khi bố tôi không chỉ lo miếng ăn mà còn lo học hành. Khi đó, cả khu không có trường học nào, ngoại trừ một ông giáo già ở gần nhà ga tận tình dạy lũ trẻ cách đánh vần, cách làm phép nhân. Con cái chúng ta như một cái cây giữa rừng không có người chăm sóc khi cha mẹ phải vất vả kiếm miếng ăn nên chúng ta không thích học, chỉ muốn mau lớn để một ngày có thể chở che. trên vai ta bó củi, khúc gỗ tốt Đi rừng, lên nương. Vì vậy, khi nghe tin bố quyết định đưa tôi về với bà ngoại để bắt đầu việc học, với một đứa trẻ 7 tuổi như tôi lúc đó, tôi đã khóc lóc, hờn dỗi, bỏ ăn. Trong suy nghĩ của tôi, cha tôi không thương tôi nên đã bắt tôi phải xuất gia; Khác với Ánh, ngày nào Kiên cũng được đi săn chim, đá dế. Nhưng cuối cùng, sự bướng bỉnh của tôi không đủ sức lay chuyển được bố, nên tôi đành phải ngoan ngoãn theo ông về nhà bà ngoại ở Tánh Linh (tỉnh Bình Thuận) cách nhà khoảng 70 cây số.

Tôi đi đầu tiên. Vài năm, anh em tôi lần lượt theo sau. Ngôi nhà nằm nép mình giữa rừng chỉ còn lại bố và mẹ tôi, trước đó có đứa em út sinh năm 1996. Mỗi năm chúng tôi chỉ về quê hai lần vào dịp Tết và nghỉ hè. Đó cũng là khoảng thời gian gia đình tôi hạnh phúc nhất.

Đến bây giờ, nhìn lại, tôi thấy quyết định của người cha ngày ấy không hề dễ dàng chút nào, khi phải chia lìa những đứa con còn quá nhỏ để ra khỏi gia đình. Nhưng nếu ngày đó bố tôi chấp nhận để chúng tôi ở nhà như bao người khác ở đây thì chúng tôi đã không bao giờ có cơ hội bước ra khỏi rừng, lập nghiệp. Dù bây giờ không giàu có nhưng ít ra mỗi người con của ông đều có một công việc để tự nuôi mình đỡ vất vả hơn, không như bố.

Luôn có một người cha thầm lặng trong cuộc đời bạn

Sẽ không ngoa khi nói rằng về vật chất, cha không để lại gì cho chúng tôi. Bởi nếu vậy, bố mẹ tôi bây giờ đã không phải sống trong căn nhà gỗ cũ kỹ, mái ngói rêu phong bao phủ hàng chục năm, mà mỗi trận mưa lớn, nước từ ngói vỡ tạt vào nhà. Khu vườn đã bị chặt vài phần để bán cho thời chúng tôi học đại học, phần còn lại chẳng đáng bao nhiêu. Tôi đã từng nhìn những điều đó để rồi không ít lần than thở: “Cha mẹ giàu thì con nhàn / Cha mẹ nghèo, con vất vả”, trên con đường gây dựng sự nghiệp gặp khó khăn, thiếu thốn. thiếu thốn, cần giúp đỡ.

Giờ đây, khi sắp bước sang bên kia sườn dốc cuộc đời, khi cũng đã trở thành cha của những đứa con đang từng ngày khôn lớn, tôi mới nhận ra đâu là cơ nghiệp mà cha để lại cho mình, cho bọn trẻ. anh trai, chị gái của tôi.

Có thể trong mắt người khác, bố tôi là một người đàn ông quê mùa, nghèo khó, ít học, đếm tiền hay hám tiền vì nhà nào cũng có tang, bất hiếu, bất hiếu khiến mẹ tôi phải cằn nhằn: “Ốc ơi”. Không gánh được con ốc mà đi gánh được cái cọc cho rong rêu. “Đáp lại duy nhất là nụ cười của cha, nụ cười suốt mấy chục năm mẹ giận. Mẹ tôi luôn tỏ ra lấn át cha tôi, nhưng ông không bao giờ quan tâm đến Đối với cha tôi, nhượng bộ là một cách yêu thương; những gì ông nhận lại là sự bình yên của gia đình và sự yên tâm trong tâm hồn.

Bố tôi không bao giờ ôm các con vào lòng, không hôn lên trán hay nói câu “Bố yêu con” như cách bố làm với lũ trẻ bây giờ. Nhưng trong suốt chặng đường dài mà tôi và các con đã trải qua, luôn có một người cha thầm lặng bên cạnh.

Cha là một tấm gương

Gia sản mà ông cha ta để lại không phải là tài sản hữu hình có thể chạm tay mà chỉ là những thứ vô hình để mỗi người con có thể tự cảm thông và chấp nhận. Nếu đối với tôi, quyết định của bố đã thay đổi cuộc đời tôi, đối với anh tôi, đó có thể là tinh thần lạc quan giữa muôn vàn khó khăn, thì đối với tôi, đó là sự khiêm tốn và nhẫn nại. Cha như một tấm gương mà mỗi người con khi soi vào đó sẽ thấy được điều gì phù hợp với mình và mài dũa.

Di sản của cha là chúng ta và cả những điều giản dị, được hát lên bằng hai chữ yêu thương.

Với độc giả,

Đây là bài dự thi cuối cùng của cuộc thi viết “Từ trong ký ức” lần thứ 2. Ban Tổ chức đang chuẩn bị chấm các bài để trao giải. Khi có thông tin cần biết, chúng tôi sẽ thông báo đến bạn đọc.

ĐƠN VỊ CÔNG TY

Di sản thừa kế của cha ông để lại - Ảnh 5.
Di sản thừa kế của cha ông để lại - Ảnh 6.

Leave a Reply

Your email address will not be published.