Tại sao Trung Quốc được gọi là “thiên tài” trong việc di chuyển công trình hàng nghìn tấn?

Mẹ và bé
Rate this post

Trung Quốc là đất nước có tốc độ phát triển rất nhanh, theo đó đất nước này cũng xây dựng nhiều khu đô thị, thành phố hay các công trình kiến ​​trúc mới để phù hợp với nhịp sống hiện đại.

Tuy nhiên, quy hoạch thành phố không phải là điều dễ dàng và đôi khi kế hoạch thực hiện có thể thay đổi, chuyển hướng. Vì vậy, nhiều công trình cũ dường như nằm ở những vị trí không còn phù hợp với hướng phát triển mới. Vì vậy, việc đập đi xây lại một số công trình là điều dễ hiểu.

Nhưng đối với những công trình cổ, những công trình có giá trị lịch sử… thì họ sẽ làm gì?

    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Ảnh 1.

Phương án di dời và tái thiết được nhiều người nghĩ đến nhất là phá bỏ một phần công trình ban đầu và xây dựng lại ở vị trí mới với vật liệu giống như kết cấu ban đầu. Mặc dù tòa nhà đã được phá bỏ và xây dựng lại nhưng hầu như gạch ngói vẫn được giữ nguyên. Để các công trình trùng tu giữ được dáng vẻ nguyên bản của công trình lịch sử, trong công trình di tích văn hóa đã xuất hiện cụm từ “tu bổ cái cũ”, nghĩa là phải sử dụng càng nhiều vật liệu cũ, nguyên bản càng tốt. phiên bản tốt hơn.

Tuy nhiên, phương pháp tái định cư tổng thể là một lựa chọn ưu tiên ở nhiều nơi trên cả nước. Phương pháp này không chỉ bảo tồn tính toàn vẹn về cấu trúc của tòa nhà mà còn bảo tồn được hình dáng ban đầu và tính toàn vẹn của giá trị lịch sử. Để dễ hình dung, phương pháp này thực chất là nâng kết cấu ban đầu và kéo đến vị trí mới mà không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho kết cấu.

    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Ảnh 2.

Nghe có vẻ khó tin nhưng từ năm 1980 đến năm 2019, Trung Quốc đã hoàn thành việc di dời tổng thể 136 tòa nhà. So với các quốc gia châu Âu và châu Mỹ đầu tiên, Trung Quốc đã đi sau họ khoảng 60 năm trong việc sử dụng phương pháp này. Tuy nhiên, về số lượng công trình đã được chuyển giao, số công trình do Trung Quốc thực hiện vượt quá tổng số công trình mà tất cả các nước cộng lại. Và cũng chính vì con số quá ấn tượng nên Trung Quốc còn được mệnh danh là “thần đèn” trong việc di chuyển các công trình, công trình kiến ​​trúc.

    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Ảnh 3.

Chùa Phật Ngọc (玉佛 禅寺) ở Thượng Hải, đã được di dời hoàn toàn.

Vào ngày 6 tháng 6 năm 2005, việc di dời tổng thể ba tòa nhà di tích văn hóa với tổng trọng lượng 3.500 tấn tại chùa Xuyuan (慈 源 寺) ở Hà Nam, Trung Quốc đã được hoàn thành. Đây là một ngôi chùa hàng nghìn năm tuổi và cũng là một di tích văn hóa quan trọng của đất nước này. Nhưng luôn có một sự thật là các công trình kiến ​​trúc cổ luôn trong tình trạng “va chạm” với sự phát triển của hiện đại hóa. Vào năm 2004, một đường cao tốc từ An Dương đến Lâm Châu ở Hà Nam đã được lên kế hoạch, và nó sẽ đi qua địa điểm của ngôi chùa này.

Theo đó, thành phố đứng trước hai sự lựa chọn là di dời ngôi chùa cổ, hoặc làm đường cao tốc quanh chùa. Nếu bạn chọn tùy chọn thứ hai, nó có nghĩa là phá hủy một ngôi làng. Do đó, các quan chức chính phủ và các chuyên gia đã thảo luận trong một năm rưỡi, và cuối cùng đã đưa ra một phương pháp tiếp cận theo hai hướng – di dời tổng thể ba tòa nhà cổ có giá trị nhất.

Tuy nhiên, vào thời điểm đó, công nghệ di dời tổng thể của Trung Quốc chưa phát triển như bây giờ. Đồng thời, cấu trúc của ba tòa nhà cổ kính không giống như những tòa nhà hiện đại với kết cấu bê tông cốt thép, ba tòa nhà cổ kính này được làm từ hàng nghìn viên gạch đất nung. Vậy làm thế nào để đảm bảo tính nguyên vẹn của 3 công trình này trong quá trình di chuyển? Đây là một điểm khó khăn lớn trong quá trình di chuyển.

    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Ảnh 4.

Quá trình đầu tiên trong công việc này là đổ một khung gầm chắc chắn và mạnh mẽ cho tòa nhà ban đầu, thường là kết cấu bê tông cốt thép. Phần móng của tòa nhà ban đầu sẽ bị cắt bỏ, và phần cấu trúc còn lại sẽ được gắn chặt vào khung xe và gia cố bằng công nghệ nhựa epoxy. Sự gia cố này làm cho cấu trúc ban đầu trở thành một tổng thể không bị phân tâm và biến nó thành một “chiếc hộp” có thể kéo được.

Ngoài việc ổn định cấu trúc tòa nhà ban đầu, sự dịch chuyển này đòi hỏi một đường chạy ổn định, trơn tru và các con lăn giữa điểm bắt đầu và điểm kết thúc. Sau đó, dưới sức kéo của các thiết bị hiện đại, tòa nhà sẽ được di chuyển với tốc độ không đổi và di chuyển đến vị trí đã định trước. Ngoài ra, phần móng cố định cũng được thi công đồng thời tại vị trí đã xác định trước, cho phép di chuyển công trình vào vị trí khi đến nơi.

Tuy nhiên, địa hình không phải lúc nào cũng bằng phẳng, một khi có một chút sai lệch về lực ở các góc cua và sườn dốc, công trình có thể lao khỏi đường ray và bị phá hủy trực tiếp.

Theo đó, các kỹ sư đã phải thay đổi kích thước con lăn và rãnh móng tùy theo địa hình, đồng thời lực kích phải lớn hơn tổng tải trọng của công trình.

Cuối cùng, 3 công trình kiến ​​trúc cổ đã về đích an toàn sau khi thực hiện 13 lượt với tổng quãng đường là 1256,02 mét trong suốt 5 tháng “di cư”.

Việc di dời tổng thể các tòa nhà lịch sử là một hình thức tôn trọng và quan tâm đến việc bảo tồn, nhưng trên thực tế, trong khoảng 30 năm trở lại đây, một số tòa nhà văn phòng thông thường, tòa nhà dân cư và thậm chí cả tòa nhà khách sạn đang sử dụng công nghệ này.

Vào đầu năm 1992, một tháp trục khổng lồ trong một mỏ than đã được di chuyển đi 75 mét, và đây cũng là sự khởi đầu cho phong trào tổng thể của các tòa nhà hiện đại ở Trung Quốc.

Chỉ một năm sau, một tòa nhà được gọi là “Đài quan sát” trên Bến Thượng Hải đã được chuyển đến vị trí mới cách vị trí ban đầu 24,2 mét. Cùng năm, một tòa nhà văn phòng ở Trùng Khánh cũng hoàn thành việc di dời tổng thể bằng phương pháp này.

    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Ảnh 5.

Năm 2010, một trường trung học cơ sở ở Thượng Hải được chuyển đi theo phương thức này.

Hay vào năm 2019, các kỹ sư ở thành phố Hạ Môn, Phúc Kiến, Trung Quốc đã di chuyển thành công toàn bộ một bến xe buýt nặng hơn 30.000 tấn để nhường chỗ cho một tuyến tàu cao tốc mới.

Để đảm bảo sự ổn định khi di chuyển, nhóm dự án đã áp dụng công nghệ dịch chuyển đẩy – kéo xen kẽ, đây là ứng dụng đầu tiên của công nghệ này trong kỹ thuật di chuyển các tòa nhà đồ sộ ở Trung Quốc. Quốc gia.

    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Ảnh 6.
    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Ảnh 7.
    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Ảnh 8.
    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Ảnh 9.

Tòa nhà ga chính của Bến xe buýt đường dài Houxi, Hạ Môn có diện tích xây dựng 22.800 mét vuông và tổng trọng lượng hơn 30.000 tấn. Nhà ga chính có tổng cộng năm tầng, bao gồm ba tầng trên mặt đất và hai tầng ngầm. Dự án này dời bến xe buýt với cự ly 288 mét, góc quay 90 độ.

    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Hình 10.

Năm 2020, tòa nhà 100 tuổi nặng 2.600 tấn ở Tế Nam, Sơn Đông, Trung Quốc cũng được dịch chuyển ngoạn mục 50 mét về phía đông, sau đó xoay 20 độ và di chuyển 26 mét về phía bắc. Toàn bộ quá trình di chuyển tòa nhà chỉ mất 82 phút. Trước khi di chuyển tòa nhà, vị trí ban đầu đã được gia cố và nâng cao lên 1,65 mét, sau đó được đặt trên các xe kéo mô-đun tự hành (SPMT) – một loạt các thiết bị vận chuyển hậu cần siêu lớn với bộ phận lái riêng biệt được phát triển từ các xe kéo mô-đun thủy lực, cung cấp các giải pháp hậu cần kỹ thuật cho việc vận chuyển tổng thể các loại hàng siêu trường, siêu dài, quá khổ không dễ tách rời và vận chuyển.

    Tại sao Trung Quốc được mệnh danh là thần đèn trong việc di chuyển những công trình hàng nghìn tấn?  - Ảnh 11.

Hay gần đây hơn, vào ngày 8/7, một tòa nhà hơn 100 năm tuổi ở Thượng Hải đã được chuyển đến một địa điểm khác bằng cách sử dụng cầu trượt và đường đẩy trong một dự án cải tạo. Công trình kiến ​​trúc này nặng 3.800 tấn và là công trình lớn nhất và nặng nhất được di chuyển ở thành phố này.

Tham khảo: Tân Hoa xã; SCMP; Sina; CNS; Zhihu



https://genk.vn/tai-sao-trung-quoc-duoc-menh-danh-la-than-den-trong-viec-di-chuyen-cac-toa-nha-hang-nghin-tan-2022071222465782. chn

Leave a Reply

Your email address will not be published.