Tôi có nên ly hôn khi bạn thân của chồng đề nghị được chăm sóc tôi? »Báo Phụ nữ Việt Nam

Mẹ và bé
Rate this post

Suốt quãng đường từ bệnh viện về nhà, tôi khóc như mưa, vừa thương cho số phận vừa thương con, giận người chồng không biết nghĩ cho vợ con.

Chồng tôi bị tai nạn cách đây 2 năm. Sau vụ tai nạn đó, anh phải nghỉ việc do sức khỏe không tốt. Khi đó chúng tôi cưới nhau được 4 năm và có một bé trai 3 tuổi.

Chồng nghỉ việc để ở nhà đưa đón các con đi học, một mình tôi đi làm kiếm tiền lo cho gia đình nhỏ và báo hiếu cho bố mẹ hai bên. Bao nhiêu gánh nặng đè lên vai người phụ nữ nhỏ bé và yếu đuối, tôi thực sự muốn kiệt sức lắm lúc. Công việc ở công ty căng thẳng, thường xuyên phải tăng ca, về nhà con cái, việc nhà. Chồng tôi ở nhà nhưng chỉ đón các con và không làm bất cứ việc gì khác.

Sau vụ tai nạn, sức khỏe của chồng tôi bị ảnh hưởng, vẫn phải đến bệnh viện khám định kỳ. Tuần trước, vì di chứng nặng nên chồng tôi phải nằm viện điều trị 1 tuần. Đi làm, tối về chăm chồng ở viện, các con nhờ hàng xóm đón về, giặt giũ, cho ăn. Ông bà nội đều ở xa nên không nhờ vả được ai.

Chồng tôi ở nhà nhưng chỉ đón các con và không làm bất cứ việc gì khác. (Hình minh họa)

Ngày thứ hai chồng tôi nằm viện, khi tôi mang cơm cho anh ấy, tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của chồng với ai đó. Kể từ đó, tôi bàng hoàng khi biết chồng mình nợ số tiền lên đến 300 triệu đồng. Anh vay để đầu tư chứng khoán nhưng thua lỗ.

Chồng tôi giờ ở nhà không có thu nhập thì lấy đâu ra tiền trả nợ? Tôi mắng anh trách anh không chịu tìm hiểu, đầu tư tài chính không dễ. Chưa gì đã từng bỏ số tiền lớn như vậy để rồi tiêu hết sạch, thậm chí còn giấu vợ mà không nói với tôi một lời.

– Tôi cũng muốn lo cho vợ con, cho gia đình chứ không phải cho ai khác!

Chồng tôi hất đổ cơm vợ mang vào và quát tháo. Tôi nghẹn ngào không nói được lời nào. Món nợ này cuối cùng tôi vẫn phải trả sao? Tôi đã kiệt quệ cả về vật chất lẫn tinh thần suốt 2 năm qua, tôi biết đi đâu để kiếm thêm tiền trả nợ?

Suốt quãng đường từ bệnh viện về nhà, tôi khóc như mưa, vừa thương cho số phận vừa thương con, giận người chồng không biết nghĩ cho vợ con. Em biết vợ chồng cần nhau nhưng sao anh không thương vợ một chút, ít lo việc nhà mỗi ngày để em yên tâm công tác, không mang thêm nợ nần!

Về đến cửa phòng trọ, tôi giật mình khi thấy một người đàn ông đã đứng đợi tôi từ bao giờ. Đó là Phong, một người bạn khá thân của chồng tôi. Tôi vừa chào thì anh ấy đột ngột bước nhanh và ôm tôi vào lòng.

– Bạn biết chuyện của Tuấn (tên chồng tôi). Tôi chắc rằng bạn đã biết điều đó, phải không? Hãy để tôi giúp bạn.

Vợ chồng Phong ly hôn cách đây 4 năm, lúc đó Phong còn nghèo, vợ chê chồng bỏ đi theo người khác. Phong một mình nuôi con gái khôn lớn đến giờ. Sau 4 năm làm việc chăm chỉ, giờ đây Phong đã có điều kiện kinh tế khá ổn định. Tôi chỉ không mong đợi anh ấy đưa ra đề nghị đó với tôi.

Nhưng lương tâm và đạo đức vẫn khiến tôi không dễ dàng đồng ý với lời đề nghị của Phong. (Hình minh họa)

– Anh có tình cảm với em, muốn chăm sóc cho em … Anh sẽ không ép em ly hôn nếu em không muốn. Nhưng nếu bạn ly hôn, tôi hứa sẽ cho bạn một mối quan hệ nghiêm túc. Em biết lời cầu hôn này rất đau khổ, nhưng anh thực sự yêu em nhiều lắm, không nỡ lòng nào để em đau khổ.

Cả hai đều là người lớn, tại sao tôi không thể hiểu được rằng Phong muốn có một mối quan hệ yêu đương mờ ám với tôi. Phong nói đúng, đề nghị của bạn thật khốn nạn. Nếu tôi đồng ý, thì chúng ta không khác gì nhau. Nhưng trong vòng tay ấm áp ấy, tôi cảm thấy sự quan tâm của anh dành cho tôi là thật. Và đó là điều tôi cần nhất lúc này vì tôi thực sự rất mệt mỏi. Ngay cả khi đó tôi đã khóc, lâu lắm rồi tôi mới có người nói rằng họ yêu và muốn chăm sóc cho tôi.

Nhưng lương tâm và đạo đức vẫn khiến tôi không dễ dàng đồng ý với lời đề nghị của Phong. Tôi nên làm gì? Tôi có nên ly hôn không? Nếu không ly hôn cũng như không chấp nhận lời cầu hôn của Phong, tôi có nên đau khổ từng ngày để rồi chết dần chết mòn trong cuộc hôn nhân với người chồng này? Nó có đáng không?

Leave a Reply

Your email address will not be published.