Vợ bị tai nạn giao thông, chồng bỏ rượu

Mẹ và bé
Rate this post

“Có nhiều tôm quá! Tôm trên tường. Rồi mấy người bạn trong “hội xơ gan” đến thăm nhưng họ cứ đứng ngoài ngõ, không chịu vào nhà ”, ông Nguyễn Văn Bốn (70 tuổi, ngụ xã An Thạnh, H. Mỏ Cày Nam) kể. (tỉnh Bến Tre) nói rồi chạy ra kéo bạn vào nhưng không được.

Có những cánh tay ôm anh lại và một giọng nói nhẹ nhàng cất lên: “Không ai cả! Hãy coi chừng bị ngã. Đây là bệnh viện, không phải nhà của tôi. Cứ nằm nghỉ đi! ”Bà Bùi Thị Kiều, vợ ông Bốn nói rồi lui ra lấy cơm, năn nỉ ông ăn để uống thuốc thì ông lắc đầu, bà vờ kiếm chuyện để kể cho vui. , và sau đó cô cầu xin anh ta ăn một chút cơm và uống một chút sữa.

Những thị phi bủa vây khiến ông Bốn suy sụp thần kinh vì nghiện rượu nặng. Anh bị hoang tưởng, bỏ ăn, không đi lại được, chị phải đưa vào bệnh viện huyện rồi mới tỉnh để vừa bồi bổ cơ thể, vừa điều trị các bệnh tiềm ẩn và cai rượu. Gia đình có hơn 20 năm nấu rượu, ông cũng làm bạn với ma nam gần 50 năm.

Sau khi cai rượu, sức khỏe ổn định, anh Nguyễn Văn Bốn phụ giúp vợ những công việc nhẹ
Sau khi cai rượu, sức khỏe ổn định, anh Nguyễn Văn Bốn phụ giúp vợ những công việc nhẹ

Trong suốt nửa thế kỷ nghiện ngập đó, anh đã làm nên nhiều “huyền thoại” về việc… từ bờ xuống bụi. Tổng số lần không nhớ hết, chỉ nhớ cái ao giữa đường làng cách đường đá vào nhà chừng 100m, anh đã “hạ cánh” ở đó ba lần. Có lần rơi xuống cách bờ chỉ vài sải tay nhưng vì “cần câu” và mất phương hướng nên anh đã dùng hết sức lực để lội sang bờ bên kia. Rất may là bà con ở đó phát hiện và kéo lên. Một lần khác, anh ta phi nước đại giữa hai hàng dây chì. Điều kỳ lạ là anh ta chỉ bị trầy xước nhẹ. Anh lếch thếch ngồi dậy, phủi đất, cười nói lảm nhảm: “Em có tổ rượu giúp!”.

Vì không biết bao nhiêu lần “cầu cứu” anh, cô buộc phải tập lái xe máy. Có người báo tin anh bị “ship tận bến” hết xóm này sang xóm khác, chị đang chăm vườn mía, vườn dừa phải bỏ dở chưa kịp hái. Với việc chồng say xỉn vào buổi sáng, chị vừa lo lắng vừa hoang mang khi anh dắt xe ra đường bỏ chạy. Nếu anh không nhận thì mẹ vợ sẽ ăn năn (bà rất thương anh vì anh là con trai duy nhất), còn đi đón thì anh sẽ phải chịu trăm sự nhục nhã. Bạn bè, người thân chế giễu: “Ôm sát, ôm hông té xỉu! Vợ chồng yêu quá!”.

Chôn mình trong rượu, anh không thể làm vườn. Bà bận việc đồng áng, nhờ ông đi đám giỗ riêng hay đưa đón con cháu, nhiều khi ông cũng quên. Chỉ hẹn với “hội xơ gan” xóm trên, anh theo sát.

“Hiệp hội xơ gan” là tên gọi bất chấp của một nhóm năm – sáu người đàn ông cùng nhau uống rượu và đi chơi với nhau bất kể mặt trời mọc hay lặn. Vào ban đêm, anh ta nhét một chai rượu vào giường của mình. Cô đã phát hiện ra và loại bỏ nó. Anh ta liên tục hỏi và lục tung nhà không ai ngủ được nên chị đành phải cho anh ta về.

Nghe vợ “kể tội” quá, anh Bốn đính chính: “Lúc đó em cũng ngoan lắm! Anh say thì không làm được hết”. Cô thừa nhận khi còn trẻ anh rất ngoan, không nghiện rượu. Hai vợ chồng bên nhau từ sáng sớm. Cô cắt lúa, anh tuốt lúa; ông xúc bờ, bà gánh mía; anh cắt thuốc lá, cô sấy khô. Những tưởng ông bà sẽ có một hạnh phúc trọn vẹn với kinh tế ổn định và những đứa con khỏe mạnh, dễ thương lần lượt ra đời …

Anh bẽn lẽn kể về lần đi xem mắt năm mười mấy tuổi, làm ruộng. Anh rất khéo, đi xe đạp với đôi dép bên thấp để cô không biết chân anh bị thương do mìn nổ trong chiến tranh. Nhưng ký ức lãng mạn ấy thật mong manh trong guồng quay dài hun hút của rượu anh và nước mắt của cô. Nhiều lần vì chồng vô tâm, suốt ngày nhậu nhẹt, lại thêm bệnh tật, chị tìm cách “vượt ngục” nhưng bố chị bảo: “Mình lấy chồng rồi. Sống chết cũng phải sống. Có con thì khổ. bạn có một đứa trẻ, từ bỏ nó! ”. Cô trở lại với vai một người vợ chiều chồng, đảm đương mọi công việc đồng áng, cộng thêm “nghiệp vụ” lau khăn nóng, nhặt đồ nôn khi anh say xỉn về nhà.

Đưa anh đi cai nghiện nhiều lần và nhiều lần anh tái nghiện nhưng chị vẫn tự tin khi có bác bên cạnh hỗ trợ khi anh nghiện nặng, bỏ ăn. Với một người uống rượu thay nước như anh, cô chỉ cần anh điều tiết tửu lượng dưới một xu như lúc này là được. Gia đình ngưng nấu rượu từ lâu, chị mua một lon rượu để sẵn trong nhà để anh không tự mua, lại rơi xuống ao hoặc nửa đêm lén gõ cửa nhà bên cạnh.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa - JCOMP
Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa – JCOMP

Cô nói nhỏ với anh: “Anh với em già rồi, sắp xuống tinh thần rồi, anh cố gắng uống ít rượu để giữ sức khỏe cho mình vui nhé. Uống rượu hoài cũng không rớt vàng bạc đâu, bà con nhìn vào tôi và cười tôi, và con cháu của ông cũng xấu hổ với nhà sui ”.

Cách đây vài tháng, không may bị chấn thương ở lưng trong một vụ tai nạn giao thông, cô đã tận dụng cơ hội này để vừa thủ thỉ vừa dặn dò: “Anh hãy cố gắng uống ít đi! Nhưng từ nay, tôi không thể giúp gì được cho anh nữa ”.

Với anh Bốn, từ mức uống 1-1,5 lít rượu hàng ngày, anh giảm xuống không quá 1/4 lít như hiện nay là nhờ lời khuyên của vợ và bản thân anh cũng tự đưa ra quy tắc cho mình. “Trước đây, tôi sống bằng rượu, không bỏ được, không có thì bỏ. Nhưng giờ tôi uống ít hơn nên không chảy nước dãi, không ốm đau, vợ khổ, con khổ ”, ông Bốn khoe về“ thành tích ”rót cho mình một ly. Trước đây, có một thời kỳ sức khỏe kém, đầu óc u mê, cơ thể mệt mỏi và tay run, ông đã cố gắng rót từ chai vào ly nhưng rượu đã đổ hết ra ngoài!

Tô Diệu Hiền

Leave a Reply

Your email address will not be published.