Biết tin bạn gái Việt Nam mang bầu ở tuổi 40, người đàn ông người Anh căng thẳng vì sợ không nuôi được con »Báo Phụ nữ Việt Nam

Mẹ và bé
Rate this post

Vì sợ không nuôi được con, sợ đủ thứ và cảm thấy áp lực, bạn trai ngoại quốc của chị H. bị stress 2 tuần liên tiếp.

Trước khi gặp anh D., chị H. là mẹ đơn thân nuôi con nhỏ tại TP.HCM. Sau thất bại của cuộc hôn nhân đầu, chị cố gắng kiếm tiền nuôi con và chưa bao giờ nghĩ đến việc mở lòng với người đàn ông khác, đặc biệt là người ít tuổi hơn mình, nhưng số phận đã khiến chị gặp anh D. đến 3 lần và để anh tìm đến. cô ấy. Hiện tại, chị có tổ ấm nhỏ hạnh phúc bên anh D. và 2 con, con gái lớn 9 tuổi, con gái thứ hai 18 tháng.

Bé thứ hai – trái ngọt hạnh phúc của chị H. và bạn trai Tây.

Khi nghe tin bạn gái mang bầu ở tuổi 40, bạn trai căng thẳng suốt 2 tuần.

Chị H. và anh D. tình cờ gặp nhau 3 lần ở 3 nơi khác nhau trong 3 lần chị đi công tác từ Sài Gòn ra Hải Phòng. Lần gặp thứ 3 anh D. chủ động xin số điện thoại liên lạc của chị.

Tuy nhiên, vì không thích trai trẻ, trong khi anh D. kém chị 6 tuổi nên chị không đồng ý gặp và chặn anh này lại để tiết kiệm thời gian. Tôi tưởng chuyện đã qua vì anh ở Hải Phòng còn cô ở Sài Gòn, nhưng họ không biết địa chỉ của nhau. Bất ngờ, anh D. đã kiểm tra tin nhắn của chị cho biết thuê nhà đối diện trường mầm non, trung tâm tiếng Anh mở chi nhánh gần chỗ ở. Với những dữ liệu ít ỏi đó, anh D. đã tìm kiếm và bay vào TP.HCM để gặp chị. Thậm chí, anh còn quyết tâm từ bỏ mọi thứ để vào Sài Gòn làm lại từ đầu cho cô.

“Anh ấy nhiệt tình và phục tùng khiến mình mê nhưng khi đồng ý thì mình không yêu thật mà thương hơn. Mình nói với anh ấy rằng mình không muốn lấy chồng, không muốn có con nữa, nên anh ấy chấp nhận thì đến với nhau, còn không hợp thì anh ấy chấp nhận, nhưng về ở với tôi được vài tháng thì tôi bị thuyết phục sinh thêm con vì anh ấy chưa có gia đình, chưa có con, con gái tôi cũng muốn có con nữa ”. Chị H. chia sẻ.

Khi chị mang bầu, anh D. bị stress 2 tuần.

Chị H. cho biết, chị nói với anh 40 tuổi sẽ không sinh nữa, năm 2020 chị bước sang tuổi 40, nếu không sinh được thì thôi. Vì vậy, để chắc chắn, anh D. bảo chị đi thụ tinh ống nghiệm. Cô được giới thiệu đến một bác sĩ giỏi để làm thụ tinh ống nghiệm, nhưng phương pháp này cần phải kết hôn và đến bệnh viện trong khi cô và anh vẫn chưa cưới nên cô muốn gặp bác sĩ để tìm cách khác. Tuy nhiên, do dịch bệnh nên bác sĩ mắc kẹt ở Ý không về được.

Sau khi soi trứng, thấy trứng nhỏ, niêm mạc mỏng, chị cũng xác định là chưa có con. Sáng đó em thử thai thì thấy vạch đậm, vạch mờ. Vì không tin đó là sự thật nên cô đã không thông báo cho anh.

Rồi cô ấy có việc bận đi Hải Phòng nên hôm sau lấy que thử thai lại đúng 2 vạch thì cô ấy mới nhắn tin thông báo cho anh. Khi cô trở lại Sài Gòn, anh đã đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra. Tuy nhiên, vì sợ không nuôi được con, sợ đủ thứ và cảm thấy áp lực nên anh D bị stress 2 tuần liền.

“Mình hồi hộp quá, đang đợi thì tự nhiên nói ‘Thôi không có em bé nữa’ khiến mình phát điên. Sau đó, mình ốm nghén, anh ấy bị stress nặng cả ngày không nói năng gì, mua. bia, nhậu nhẹt, không ăn không ngủ suốt 2 ngày chỉ ngồi ngoài ban công, 2 tuần liền stress như bao người khác, 2 người cãi nhau rồi bỏ đi 1 đêm đến hôm sau thì anh về. tự mua một bó hoa loa kèn cho mình rồi khóc lóc xin lỗi, anh ấy nói sợ không nuôi được con, sợ đủ thứ, tôi cố nói với anh ấy “Thôi được rồi, bỏ đứa bé đi” nhưng anh ấy không đồng ý. Sau đó, cậu ấy cũng dần tiến bộ hơn ”.Chị H. nhớ lại.

Dù tâm lý anh Đ đã ổn định nhưng do chị bị nghén nặng suốt 6 tháng nên chỉ nằm một chỗ. Thời điểm đó, trong đợt bùng phát dịch, chị không thể đi làm mà chỉ ở nhà nên cũng khá căng thẳng. Anh luôn chăm sóc cô chu đáo, chăm chỉ mang nước ấm cho cô ngâm chân rồi xoa bóp chân cho cô.

“Sáng ngồi dậy tôi thấy chóng mặt, buồn nôn, cứ phải bò vào nhà tắm mà không có người dìu nên cứ nằm một chỗ như gà trống, người cáu gắt, mệt mỏi. Mỗi ngày, tôi phải ăn 2-3 bát mì Quảng và uống 2 ly bạc xỉu. Cả thai kỳ, tôi tăng 12 kg từ 54 lên 66,5 kg.Chị H. nhớ lại.

Khi em bé chào đời, người thân và đồng nghiệp nhìn vào bức ảnh không khỏi hoang mang.

Chị H. sinh con tại bệnh viện quốc tế, cháu bé sinh mổ nặng 3,5 kg. Nhắc lại ngày dự sinh, chị cho biết, chị mổ 3/12/2020 nhưng đến 2/12 chị mới mang đồ vào bệnh viện để làm thủ tục nhập viện. Chị hẹn mẹ sáng hôm sau đến bệnh viện khám nhưng do mẹ chị bị Covid nên chỉ có chị và anh Đ.

Có chị trong phòng mổ, anh D. càng thêm căng thẳng. Sau khi cô phẫu thuật xong, anh trở lại phòng hậu phẫu, anh ở trong phòng chờ báo tin cho mọi người khiến ai cũng hoang mang.

“Tìm đâu ra bức ảnh cháu bé sơ sinh đen nhẻm gửi cho chị gái khiến gia đình tôi và đồng nghiệp hoang mang. Em bé tóc xoăn đen. Sau này dì tôi kể, mọi người kêu là bố tôi da trắng mà sao lại sinh ra đứa con da đen. Các đồng nghiệp trong công ty có nhóm thậm chí còn truyền tay nhau những bức ảnh thắc mắc tại sao em bé của họ lại như thế này. Sau này, khi tôi đăng hình ảnh của bé lên Facebook thì mọi người mới biết. Khi tôi hỏi, anh ấy nói muốn chọc ghẹo em gái mình. Em gái biết anh ấy vui tính và cũng muốn chọc cười mọi người nên đã đăng bức ảnh đó ”.Cô H bật cười.

Con tôi sinh ra nặng 3,5kg.

Sau khi sinh, chị được y tá chăm sóc nên buổi chiều anh Đ vẫn đi làm như bình thường. Về nhà, anh mua hoa cúc vàng chuyên thắp hương ngày lễ, Tết và 2 quả vàng anh xin ở một cửa hàng mới khai trương mang về tặng chị khiến chị hết hồn.

Món quà sau khi sinh anh tặng cô khiến cô không còn hồn

Từ khi có con, anh Đ thay đổi rất nhiều, làm gì chị cũng bảo. Bên cạnh đó, anh giúp chị gái chăm em bé lớn, dành mọi thời gian để chơi với em bé, đưa đón em bé đi học, để em bé không bị xáo trộn tâm lý khi mẹ có em trai. Tuy nhiên, anh rất ngại bế con. Mãi đến khi bé được 2 tuần tuổi mới dám bế, trước đó chỉ dám đứng bên cạnh sờ nhẹ mà không dám sờ mạnh, sợ làm rơi bé đau. em bé.

Bé thứ hai của tôi hiện được 18 tháng.

Khi cháu bé được 3 tháng, anh về quê thăm gia đình đúng lúc dịch bùng phát nên không về được. Một mình chị phải chăm 2 con nên vô cùng vất vả, vừa bơm sữa, cho con ăn, vừa nấu ăn, rửa bát, giặt quần áo, giặt gấp, lau nhà. Dù ở xa nhưng anh vẫn gọi video 4-5 lần mỗi ngày nên cô không cảm thấy xa cách chút nào. Hiện bé thứ 2 của chị được 18 tháng và đã xa bố hơn 1 năm. Tháng sau, cả gia đình cô sẽ được đoàn tụ sau một thời gian dài xa cách.

Leave a Reply

Your email address will not be published.