Công việc chăm sóc không được trả lương

Mẹ và bé
Rate this post

Không trực tiếp tạo ra thu nhập, nhưng công việc chăm sóc của phụ nữ dân tộc thiểu số đã hỗ trợ hơn 50% kinh tế của hộ gia đình.

Lai Châu những ngày đầu tháng 7, tuyến đường dẫn vào trung tâm xã Thèn Sin, huyện Tam Đường trở nên khó đi. Mặc dù tỉnh đã phê duyệt dự án nâng cấp Tỉnh lộ 130 (đoạn từ San Thàng qua Thèn Sin đến Mường So) trên địa bàn các huyện Phong Thổ, Tam Đường và TP. Lai Châu theo thiết kế tiêu chuẩn đường cấp V miền núi, tổng chiều dài 22km, nhiều đoạn lầy lội vẫn bám chân mỗi độ mùa mưa lũ.

Ba mẹ con chị Quàng Thị Hương, trú tại xã Thèn Sin, huyện Tam Đường, Lai Châu.

Ba mẹ con chị Quàng Thị Hương, trú tại xã Thèn Sin, huyện Tam Đường, Lai Châu.

Bên cạnh niềm vui của người dân khi hàng ngày chứng kiến ​​vật liệu xây dựng chất thành đống cao như đồi thì ước mơ về một con đường thông thương vào chợ, lời nói của người dân vẫn phải gác lại. vài mùa mưa.

“Mỗi ngày, tôi đi bộ trên con phố này hai đến bốn lần để đưa đón con đi học”, chị Quàng Thị Hương, người dân bản Then Sin cho biết. “Nhiều hôm đưa con đến lớp, cháu cứ nán lại trường không về kịp, 10h30 phải đón con”.

Cũng như bao cô gái khác trong làng, Hương lấy chồng sớm. Mới 20 tuổi, cô đã có hai con. Đứa lớn nhất 2 tuổi, đã đi học mẫu giáo. Cháu bé đã 1 tuổi, chưa đi học nhưng ngày nào cũng không đi học mẫu giáo. Mỗi lần mẹ Hương đưa con đi học, cháu bé lại nằm ườn trên lưng, ngủ thiếp đi, thậm chí đến nhà mới thức giấc.

Con đường qua Tỉnh lộ 130 của mẹ con chị Hương gập ghềnh như kế sinh nhai của cả gia đình. Chồng đi làm xa, tiền gửi về nhà thi thoảng trở thành nguồn thu nhập chính của ba miệng ăn. Khi trời mưa to, hoặc đường sạt lở, khiến đồng lương ít ỏi vào bản chậm chạp, mẹ con chị Hương phải ăn cháo đá bát qua ngày.

Xinh có tiếng trong làng, nhưng cũng chịu thương chịu khó, Hương thường nghĩ đến việc kiếm việc làm để trang trải cuộc sống. Tuy nhiên, xuyên suốt Then Sin không thấy ai nhắc đến. Theo suy nghĩ của hầu hết mọi người, phụ nữ sau khi kết hôn luôn phải ở nhà chăm con.

Thỉnh thoảng cũng có một số người như Hương, nhưng rất khó tìm được công việc ổn định chỉ cần đi làm vài tiếng một ngày, tranh thủ thời gian chờ đón con.

Chị Hoàng Thị Sềnh, xã Tiên Nguyên, huyện Quang Bình, Hà Giang đang dạy con học.

Chị Hoàng Thị Sềnh, xã Tiên Nguyên, huyện Quang Bình, Hà Giang đang dạy con học.

Bên kia dãy Hoàng Liên, cách Quàng Thị Hương khoảng 250 km, cũng là một mảnh đời tương tự. Chị Hoàng Thị Sềnh, xã Tiên Nguyên, huyện Quang Bình, tỉnh Hà Giang cứ mười mấy ngày lại dành hơn 2 tiếng đồng hồ để đưa con đi “con chữ”.

Điểm cộng của chị, có lẽ chỉ cần hai con đã lớn, có thể tự chăm sóc nhau. Những hôm đến lớp, Sềnh vào rừng kiếm củi để có thêm miếng thịt qua bữa. Vào một ngày thời tiết không thuận lợi, có thể cô ấy về muộn nên phải nói với người dì ở cách đó một ngọn đồi để “trông coi” hai đứa con nhỏ của mình.

“Nếu trường có bếp ăn thì buổi trưa em không phải nhặt, nửa ngày trong rừng cũng không lo”, Hoàng Thị Sềnh bộc bạch.

Nỗi niềm của Hương và Sềnh cũng là nỗi niềm chung của hàng nghìn phụ nữ dân tộc thiểu số trong cuộc khảo sát do Trung tâm Phân tích và Dự báo, Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam thực hiện. Họ liên tục phải làm “công việc chăm sóc không được trả công” mỗi ngày, từ gián tiếp như nấu ăn, dọn dẹp, giặt giũ đến chăm sóc trực tiếp như chăm sóc người già, trẻ em và người khuyết tật.

Đại diện nhóm nghiên cứu của Trung tâm Phân tích và Dự báo, bà Nguyễn Thị Thu Phương cho biết, gánh nặng công việc không được trả lương đã khiến nhiều phụ nữ trong độ tuổi lao động không được trả lương và có việc làm. bền vững. Theo quan sát, phụ nữ dân tộc thiểu số dành 8,3 giờ mỗi tuần cho công việc chăm sóc không được trả công. Họ là người chăm sóc chính cho cả gia đình.

“Công việc chăm sóc không được trả công là vấn đề cần được giải quyết để tăng cơ hội cho phụ nữ dân tộc thiểu số tham gia thị trường lao động. Vấn đề này ngày càng trở nên bức thiết khiến phụ nữ sống trong hộ nghèo, thu nhập thấp không có cơ hội nâng cao trình độ học vấn. ”, Phương nói.

Bà Lê Kim Dung, Giám đốc Quốc gia CARE Quốc tế tại Việt Nam.

Bà Lê Kim Dung, Giám đốc Quốc gia CARE Quốc tế tại Việt Nam.

Dựa trên chi phí thay thế cho công việc chăm sóc không công ở hai tỉnh được khảo sát là Lai Châu và Hà Giang dao động từ 15.000 đồng đến 18.000 đồng / giờ, phụ nữ dân tộc thiểu số đóng góp trung bình 2,7 triệu đồng / tháng vào tổng thu nhập của theo bà Ngô Thị Thanh Hương, đại diện CARE Quốc tế tại Việt Nam, mỗi hộ, chiếm 52,4%.

“Phụ nữ dân tộc thiểu số coi công việc chăm sóc không lương là một cách đóng góp vào kinh tế gia đình. Tuy nhiên, hiện vẫn chưa có đánh giá đúng đắn về công việc này”, bà Hương nói.

Bên cạnh những định kiến, quan niệm về giới của xã hội xung quanh, phụ nữ dân tộc thiểu số chưa biết trang bị kiến ​​thức cho bản thân. Theo bà Hương, trong số hơn 1.000 phụ nữ được khảo sát, có tới 89% cho biết họ sẽ sử dụng quỹ thời gian ít ỏi dành cho công việc chăm sóc không lương để nghỉ ngơi. Chỉ khoảng 9% cho rằng họ sẽ tìm cách để tăng thu nhập.

Trao đổi thêm về vấn đề này, bà Lê Kim Dung, Giám đốc Quốc gia CARE Quốc tế tại Việt Nam phân tích: “Có thể thấy sự mâu thuẫn ở đây, đó là công việc chăm sóc không được trả lương rõ ràng lại đóng góp đáng kể, thậm chí ở mức cao, vào kinh tế hộ gia đình. nhưng lại là rào cản đối với phụ nữ trong việc tạo thu nhập bền vững hoặc tham gia sản xuất kinh tế.

Để giải quyết vấn đề gánh nặng công việc chăm sóc không được trả lương, CARE Việt Nam khuyến nghị: Các cuộc điều tra quốc gia về vấn đề này nên sử dụng phương pháp nhật ký thời gian để đo lường chính xác nhất. Ngoài ra, việc theo dõi, giám sát này cần được phân bổ theo dân tộc, vùng miền để có giải pháp hữu hiệu, tận dụng tối đa nguồn lực.

“Với mong muốn cộng đồng và các bên liên quan nhìn nhận đúng thực tế và giá trị của công việc chăm sóc không lương, chúng tôi mong muốn tìm ra các giải pháp căn cơ để thay đổi mô hình xã hội, nâng cao vai trò của nam giới, cải thiện tính sẵn có và khả năng tiếp cận của các dịch vụ chăm sóc cho người dân tộc thiểu số phụ nữ ”, bà Dung nhấn mạnh.

CARE Việt Nam vừa tổ chức hội thảo ngày 12/7, nhằm lắng nghe ý kiến ​​của các tổ chức, chuyên gia trong nhiều lĩnh vực.

CARE Việt Nam vừa tổ chức hội thảo ngày 12/7, nhằm lắng nghe ý kiến ​​của các tổ chức, chuyên gia trong nhiều lĩnh vực.

Trên cơ sở khảo sát thời gian đưa trẻ đến trường thường chiếm nhiều thời gian nhất, GS Haroon Akram Lodhl, Đại học Trent, Canada đề xuất giải pháp xây dựng và nâng cao năng lực chăm sóc trẻ ở các cấp học, đặc biệt là nhà trẻ vùng dân tộc thiểu số. Theo anh, đây là bước đột phá giúp phụ nữ sớm tự chủ, tạo ra giá trị lâu dài và bền vững.

Bà Trần Thị Bích Loan, Phó Vụ trưởng Vụ Bình đẳng giới, Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội chủ trương, vấn đề chính nằm ở nhận thức. Vì vậy, bà cho rằng các biện pháp tuyên truyền cần được thực hiện với cả nam giới – người chồng trong gia đình. Bà Loan nêu thực tế, có nhiều ông chồng muốn phụ giúp việc nhà nhưng chưa vượt qua được “rào cản tâm lý”.

Bà Hà Thị Hồng Vân, Giám đốc Trung tâm Phân tích và Dự báo cho rằng bình đẳng giới trong công việc chăm sóc không được trả công không chỉ giúp nâng cao vị thế của phụ nữ trong gia đình và xã hội, mà còn góp phần vào tăng trưởng kinh tế đất nước.

Để giải thích cho nhận định này, Trung tâm Phân tích và Dự báo đã dựa trên cấu trúc của tháp dân số hiện đại. Nếu không có gì thay đổi, Việt Nam sẽ bước vào thời kỳ già hóa dân số từ năm 2026. Theo đó, tỷ trọng dân số trên 65 tuổi sẽ tăng lên đáng kể, lên khoảng 20%. Bà Vân cho biết: “Nhu cầu được chăm sóc và khám chữa bệnh sẽ tăng nhanh, đòi hỏi vai trò, trách nhiệm cũng như gánh nặng đặt lên vai người phụ nữ.

Thông qua Dự án “Tăng cường trao quyền kinh tế cho phụ nữ dân tộc thiểu số ở Việt Nam” (AWEEV), CARE có kế hoạch hỗ trợ 2.635 phụ nữ và nam giới dân tộc thiểu số tại 1.550 hộ gia đình sống ở vùng sâu, vùng xa. vùng sâu, vùng xa, thuộc 9 xã thuộc 2 huyện Tam Đường (Lai Châu) và Quang Bình (Hà Giang).

Dự án được thực hiện trong 4 năm từ tháng 4 năm 2021 đến tháng 3 năm 2025 và đặt ra hai mục tiêu chính: Thúc đẩy quyền kinh tế, đặc biệt là phụ nữ nghèo ở nông thôn và phụ nữ dân tộc thiểu số. thiểu số; Tăng cường sự tham gia của họ vào các hoạt động kinh tế được trả tiền.

Leave a Reply

Your email address will not be published.