Tiên phong trong ngành công nghiệp kéo tơ từ lá dứa

Mẹ và bé
Rate this post

Khi nhìn thấy một người mẫu phương Tây mặc chiếc váy dệt bằng lụa lá dứa của mình trình diễn tại Thụy Sĩ, Nguyễn Văn Hạnh và Vũ Thị Liễu – những người đồng sáng lập Ecosoi đã vui mừng khôn xiết và muốn khóc.

Một chiếc váy 5-6 triệu đồng

Không vui sao được khi các DN may đang loay hoay tìm vùng nguyên liệu xanh, bền vững đáp ứng nhu cầu xuất khẩu sang các thị trường khó tính như Châu Âu, Nhật Bản, trong khi Công ty Cổ phần Nghiên cứu Sản xuất và Phát triển Sợi (Ecosoi) mới thành lập đi tiên phong trong việc khai thác sợi từ lá dứa dại, biến phế thải nông nghiệp thành tài nguyên.

Bà Vũ Thị Liễu cho biết: “Công bằng mà nói, xơ dứa có ưu điểm hơn bông, tuy có điểm không bằng sợi gai hay tơ tằm nhưng lại thân thiện với môi trường, dễ thuyết phục những khách hàng khó tính. Ở Châu Âu, sợi dứa đã được dùng nhiều năm để làm đồ da, giá thành rất cao. Tại Việt Nam, Ecosoi là nhà sản xuất xơ dứa đầu tiên vào năm 2021, tại HTX Nông nghiệp Hạnh Phúc (Quỳnh Lưu, Nghệ An).

Tiềm năng là rất lớn vì ở những vùng vẫn có thể kéo sợi dứa theo kiểu công nghiệp chứ không riêng vùng dứa hữu cơ, bất kỳ lá dứa nào dài trên 60cm đều đủ tiêu chuẩn trong khi chiều dài tối đa là 1,2 m. Chất lượng dứa sợi ở Thanh Hóa, Nghệ An ngon hơn các tỉnh trong Nam, có thể do thời tiết cũng như cách canh tác nên lá dày, dài và đẹp hơn. Bình quân khoảng 55kg lá dứa cho ra 1kg sợi, tùy theo chất lượng, được thu mua với giá 150.000 – 160.000 đồng / kg, cao gấp hơn 2 lần so với sợi bông.

Người mẫu mặc trang phục dệt từ lụa dứa của Ecosoi.  Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Người mẫu mặc trang phục dệt từ lụa dứa của Ecosoi. Hình ảnh: Nhân vật được cung cấp.

Từ sợi dứa người ta làm vải, túi hoặc may thành quần áo. Chiếc váy trình diễn tại triển lãm sản phẩm thời trang bền vững của Thụy Sĩ có giá 5 – 6 triệu đồng. Mới đây, chúng tôi cũng đã khăn gói đến cuộc thi Hoa hậu Hòa bình Việt Nam và được Ban tổ chức lựa chọn vì ngoài giá trị sử dụng, giá trị môi trường còn có giá trị nhân văn nhờ việc quay vòng do các em thực hiện. Với những khuyết tật, nghề dệt từ làng nghề truyền thống có nguy cơ mai một.

Sản lượng của chúng tôi hiện đạt 2-3 tấn sợi / tháng, đều xuất khẩu sang Anh, Philippines, Nhật Bản, phấn đấu năm 2023 sẽ đạt 7-8 tấn / tháng. Vùng trồng dứa khắp 3 miền Bắc – Trung – Nam nên nguồn nguyên liệu rất sẵn có, ngoài xuất khẩu, dứa sợi cũng có thể đáp ứng một phần nhu cầu của ngành dệt may Việt Nam. Lá dứa khó phân hủy vì chứa nhiều xenlulo nên người ta thường xay nhỏ rồi đốt, thậm chí phun thuốc diệt cỏ cho khô nhanh mới đốt, nhưng khi đưa vào chế biến lại là sản phẩm sợi mà thị trường thế giới cần. Mô hình của chúng tôi là công ty là trung tâm, liên kết với vệ tinh là các tổ, nhóm, hợp tác xã trồng dứa, chuyển giao kỹ thuật cho người dân rồi thu mua lại sợi. Máy tách sợi, chải kỹ, đánh bông loại đơn giản nhất, giá 40 triệu đồng / máy cũng đã có thể làm được.

Nguyễn Văn Hạnh và Vũ Thị Liễu - đồng sáng lập Công ty Ecosoi đang xem mẫu tơ dứa.  Ảnh: Dương Đình Tường.

Nguyễn Văn Hạnh và Vũ Thị Liễu – đồng sáng lập Công ty Ecosoi đang xem mẫu tơ dứa. Hình ảnh: Dương Đình Tường.

Quay trở lại với anh chàng làm dứa Hạnh, tình cờ Hạnh quen tôi qua một người quen và gửi cho tôi một hộp dứa. Khi bóc ra ăn, nó như chứa đựng cả cái nắng vàng, mùi thơm và cả mật ngọt của đất trời xứ Nghệ. Nó ngon vì tình cảm của một người hoàn toàn xa lạ. Còn ngon hơn nữa vì được trồng theo hướng an toàn chứ không phải làm báo bao năm, tiếp xúc với nhiều vùng rau sạch, gà sạch, cá sạch, trái cây sạch, nhưng tôi ít thấy vùng nào trồng dứa sạch mà. đều xịt vào mắt. , chất kích thích, không cỏ dại …

Vì tò mò về những quả dứa thơm ngon đó, tôi đã gặp Hạnh ở chợ Xanh tử tế đầu tiên ở Hà Nội. Không ngờ anh chàng đó trước đây là thuyền trưởng. Tháng nào anh cũng được nghỉ vài ngày, khác với nhiều đồng nghiệp đi hát karaoke, nhậu nhẹt khi tàu cập bến, anh thường đến các trang trại để tìm hiểu về nông nghiệp sạch.

Bố mất khi Hạnh mới 3 tuổi, năm 2015 thấy mẹ già yếu nên anh Quyết về làm ruộng để tiện chăm sóc. Nhưng anh không làm nông nghiệp thông thường mà theo hướng an toàn vì khi tham gia hoạt động từ thiện, vào Bệnh viện Ung bướu TP.HCM, thấy bệnh nhân nằm la liệt khắp nơi, anh chợt nghĩ đến nguyên nhân chính là do bệnh. sản phẩm bẩn. Ban đầu, anh chọn các loại cây bản địa như lạc, đậu để trồng và sản xuất theo mùa chứ không phải trái vụ vì cũng giống như sinh đẻ, đẻ non sẽ dễ bị ốm.

Sấy dứa tơ.  Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Sấy dứa tơ. Hình ảnh: Nhân vật được cung cấp.

Dứa hạnh phúc

Đang làm nông ở xã Diễn Hoàng (Diễn Châu, Nghệ An), tình cờ về thăm người chị họ ở xã Tân Thắng (Quỳnh Lưu) cách đó 28km, Hạnh quyết định lập nghiệp trên mảnh đất từng là nông trường Bến Nghé, đồi cao. , nắng gắt. Nông dân ở đây trồng dứa theo cách thông thường, đồng nghĩa với việc vẫn có những hộ tự ý dùng thuốc diệt cỏ, thuốc kích thích mắt, thuốc kích thích sinh trưởng, thuốc độc, thậm chí có khi không dám cho con cháu ăn nông sản. ngoài. Hàng hóa bán cho thương lái, có lúc phải đổ bỏ vì không bán được khiến chị Hạnh chạnh lòng.

Người dân có thể trồng dứa theo hướng an toàn nhưng khó bán vì yêu cầu của thương lái là mã đẹp, mắt đều, quả to, da bóng, hái xanh, cắt hàng loạt, giá rẻ. Năm 2015, anh mua 2,7 ha đất đồi rồi rải đậu để cải tạo đất bằng cách xay xát cả gốc lẫn trái, phun vi sinh xử lý nấm, sau đó bắt đầu trồng dứa, bón lót bằng phân chuồng hoai mục, ủ dung dịch nuôi cá. Dứa trồng công nghiệp 12 – 14 tháng đã cho thu hoạch, nhưng dứa trồng hữu cơ phải mất 18 tháng, đó là lý do, bà con thu hoạch 30 – 35 tấn / ha, vụ đầu Hạnh chỉ thu được chưa đầy một nửa. Anh mang dứa về thắp hương cho tổ tiên, gọt vỏ rồi mời mẹ anh cùng thưởng thức. Cảm giác xưa chợt ùa về, khi mỗi gia đình trồng vài cây dứa trong vườn để thưởng thức, quả tuy nhỏ nhưng mùi thơm đặc biệt, ngọt thanh, tự nhiên.

Nếu không được chế biến, lá dứa thường bị cháy như thế này.  Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Nếu không được chế biến, lá dứa thường bị cháy như thế này. Hình ảnh: Nhân vật được cung cấp.

Làm được khóm ngon nhưng bán ban đầu vất vả lắm, có khi 9-10 giờ đêm, anh còn phóng xe ra ngã tư 36 Hoàng Mai, cách trang trại hơn 10km để gửi nhưng bị từ chối vì xe chở đầy. đã phải lái xe về lúc 1-2 giờ sáng. Buồn nhất là khách đặt nhiều thì hết hàng, còn nhiều hàng thì khách không có nhu cầu vì cũng đang là mùa dứa, giá rẻ hơn rất nhiều, trong khi dứa của chị Hạnh chỉ có. bán với giá ổn định. .

Nhiều khi thấy con làm việc quá sức, mẹ khóc lên xuống vì khi đi làm đại úy Hạnh nhận cơm nước, lương cao còn làm nông dân chạy ngược chạy xuôi. đã phải bù lỗ; lo tiền thuê nhà cho công nhân, khi đến mùa kêu người ta không lăn ra làm; Bán không được thì phải lăn ra chế biến, còn muốn chế biến thì phải lo giấy tờ đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm; Khô xong không bán được ngay mà phải đợi đến vụ dứa tươi, sang mùa rét.

Hạnh an ủi mẹ rằng: “Mẹ nuôi 5 anh chị em, ban ngày có vất vả thế nào thì tối về cũng vui với mẹ (sáng đi 28km, chiều về). Nhưng sau này kiếm ra tiền tỷ mà mẹ mất thì không mua được nữa à? “. Thương con, mẹ bỏ nhà về quê với anh. Năm 2019 mẹ mất. Hơn 7 hàng tháng trời kể từ khi phát bệnh, anh chăm sóc mẹ từ cơm nước đến cơm nước, tắm rửa không chút ngại ngần.

Đồi dứa được HTX Nông nghiệp Hạnh Phúc trồng tự nhiên.  Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Đồi dứa được HTX Nông nghiệp Hạnh Phúc trồng tự nhiên. Hình ảnh: Nhân vật được cung cấp.

Làm nông nghiệp không thể chộp giật, giàu lên nhanh chóng nhưng bù lại có rất nhiều anh em cùng chí hướng, tạo nên một hệ sinh thái từ Bắc chí Nam với nhiều sản phẩm sạch, quy tụ nhau qua những hội chợ hòa bình, những phiên chợ xanh tốt bụng.

Khi làm việc với mọi người, Hạnh thường khuyên họ nên chuyển dần sang an toàn, sau đó là hữu cơ, nhưng không phải ngay lập tức vì sẽ bị choáng ngợp. Để thu hút nhiều người làm theo anh, mọi chi phí từ kiểm tra đất, nước đến tập huấn kỹ thuật làm IMO, phân chuồng, thuốc trừ sâu sinh học, mua sắm dụng cụ, thành lập xưởng chế biến, anh đều tự bỏ ra. đi thôi. Hiện HTX Nông nghiệp Hạnh Phúc do anh làm chủ nhiệm có 10 xã viên với tổng diện tích 40ha.

Nguyễn Văn Hạnh, Giám đốc HTX Nông nghiệp Hạnh Phúc.  Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Nguyễn Văn Hạnh, Giám đốc HTX Nông nghiệp Hạnh Phúc. Hình ảnh: Nhân vật được cung cấp.

Tại sao nó có tên là Happy Pineapple? Tôi hỏi. Bà Hạnh trả lời: “Là do trong quá trình nuôi trồng không có hóa chất độc hại nên đảm bảo sức khỏe cho người nuôi, làm ra sản phẩm sạch đảm bảo sức khỏe cho người tiêu dùng. Và có sức khỏe là có hạnh phúc. Sợ nhất là việc người dân dùng thuốc cấm của Trung Quốc để kích nhãn, kích thích cho dứa vì yêu cầu của nhiều nhà máy là mắt phải đều tay mới dập được nhanh, buộc người dân phải làm theo.

Để làm được dứa sạch cần xây dựng thương hiệu, có tệp khách hàng riêng, không phụ thuộc vào thương lái, tuy tốn nhiều công nhưng giá bán cao hơn giá dứa trồng công nghiệp (10.000 đồng / kg so với 3.000 – 5.000 đồng). /Kilôgam). Năm nay, một số hộ sẽ tách ra làm riêng, tôi cũng thấy vui mà không sợ cạnh tranh vì các thành viên đã tự đứng ra xây dựng thương hiệu, cung cấp sản phẩm đa dạng nên nhiều người trong xã hội sẽ được hưởng lợi ”.

Trong quá trình mải mê làm ruộng, chính trái dứa đã bén duyên với Hạnh. Vợ anh là kỹ sư nông nghiệp và là thành viên của Liên minh Nông nghiệp Tử tế, trong thời gian làm dự án vườn rừng ở Kiên Giang, quen và lặn lội hàng nghìn km để đến với nhau. Đầu năm nay, một em bé đáng yêu đã chào đời.

Leave a Reply

Your email address will not be published.